🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 62: Phối Hợp Điều Tra

Ngày hôm nay, trời không mấy đẹp, mây đen trên đầu khá nhiều có dấu hiệu sẽ mưa. Viên Phúc Khang từ trong xe bước ra, tài xế lấy chiếc dù đen to bự chạy đến bên cửa che cho anh, rồi cùng bước vào trong một nhà hàng sang trọng. Khí phách rất cao ngạo, các nhân viên trong nhà hàng có phần rung rẫy với cái loại khí này, những nhân viên nữ không khỏi ảo mộng vì thần sắc soái ca của anh.

_ Viên Thiếu! Mời... mời ngài. - Chủ nhà hàng vẻ khẩn trương.

Anh bước vào không thèm đếm xỉa tới tên chủ nhà hàng nịnh nọt kia, cứ bước theo sự chỉ dẫn của hắn đi vào một phòng riêng biệt, đây chắc hẳng là phòng VIP của nhà hàng này rồi, phòng được cách âm rất tốt. Anh bước đến bàn vuông dành cho 6 người nhưng chỉ có anh và một người nữa.

Họ nhìn nhau với ánh mắt không chút động tâm,sát khí trong căn phòng lúc này rất ngột ngạt.

_ Điều tra đến đâu rồi? - Anh lạnh nhạt, cặp mắt không dao động.

_ Đã điều tra ra, đây là tài liệu, anh hãy tự mình xem. Cô ấy thế nào rồi! - người đối diện có chút lo lắng.

_ Đã tỉnh - Khang điềm tỉnh ,  cầm ly rượu vang

_ Tôi có thể gặp cô ấy không? - ánh mắt của người đối diện thay đổi, có chút vui mừng.

_ Vì sao? - anh nhếch miệng, tay vẫn cầm ly rượu, ánh mắt kiêu ngạo nhìn cái ly trong tay.

_ Vì tôi lo cho cô ấy! - người đối diện nhíu mày, tỏ vẻ kiên cường.

_ Cô ấy là vợ tôi, không cần cậu phải lo - anh ngừng hoạt động lại, trừng mắt nhìn người đối diện, có chút ghen tức.

_ Hãy để tôi được nhìn thấy cô ấy. Tôi cũng sắp đi Pháp, sau khi xong việc này tôi cũng sẽ không còn gặp lại hai người nữa - ánh mắt buồn bã lộ ra.

_ vậy được! tôi tin cậu, tối nay cậu có thể đến thăm cô ấy. Sau đó tôi muốn cậu phải thực hiện lời hứa - anh nhíu mày chặc, nhìn người đối diện.

_ Được, tôi nói, tôi sẽ làm - người đối diện có chút buồn nhưng gặp được cô lần này sau đó ra đi hắn vẫn mãn nguyện, hơn là ra đi không được gặp.

Cuộc đối thoại đã kết thúc, Viên Phúc Khang đứng dậy tay không quên cầm xấp tài liệu người đã ra tay hạ sát bảo bối của anh. Để lại người đối diện đang ngồi trầm tư.

8h tối, Hoàng Nghiệp Du đã đứng trước của nhà họ Viên. Lòng không khỏi vui mừng nhưng lại rất buồn bã, cửa nhà được mở ra, quản gia Trần ra nghênh đón hắn vào. Căn nhà này rộng hơn so với nhà của hắn, kiến trúc theo thời đại hơn nhà hắn, và điều làm hắn không khỏi kinh ngạc đó là Viên Phúc Hạo, Viên lão gia người được giới ngầm truyền tụng là 1 con người lãnh khốc, tàn ác nhất thời trước, nhưng nay lại là một lão ông rất ôn hòa, phúc hậu, lại rất ấm áp không như ông và cha hắn, rất nghiêm khắc và lạnh lùng. Được Viên lão gia đón tiếp nồng hậu, Hoàng Nghiệp Du không khỏi đố kị cùng Viên Phúc Khang. Sau khi được an vị tại ghế sofa ở sảnh lớn, anh cười ý vui vẻ với Viên lão gia nhưng lòng lại muốn mau mau nhìn thấy Hồng Nhi.

Nói chuyện được 10 phút, từ trên lầu Viên Phúc Khang bế Hàn Hồng Nhi xuống, nhìn thấy cảnh tượng này, lòng của Hoàng Nghiệp Du không khỏi đố kị.

_ Hoàng hội trưởng! Anh đến thăm tôi à? - Hồng Nhi đang trong lòng Phúc Khang đã ló đầu ra, dù thật sự không ưa tên này nhưng hắn có lòng đến thăm cô không thể làm ngơ.

_ Đúng! Cô đã khỏe hơn? - hắn như thở phào khi cô không chán ghét hắn..

_ Tốt! Khang bỏ em xuống - cô vừa cười gật đầu với hắn lại quay qua bảo Khang để cô ngồi xuống ghế sofa

Anh đặt cô ngồi xuống sau đó ngồi kế bên cô nhưng đang muốn nhắc nhở ai kia đừng quá làm càng. Ánh mắt hất lên đầy vẻ cao ngạo của anh khiến cho Viên lão gia bên này nhìn qua cũng biết hai người là tình địch. Ông không muốn làm kì đà nên đã thông báo rồi đi lên lầu nghỉ ngơi trước để lại ba người trẻ ngồi dưới sảnh.

_ Tôi đã khỏe cảm ơn anh đã đến thăm - cô nhẹ giọng, mỉm cười nhìn hắn.

_ Không có gì, thân là hội trưởng hội học sinh, học viên của trường gặp bất trắc như vậy đây là trọng trách của tôi - đây có lẽ là lời biện minh hay nhất mà hắn có thể nghĩ ra vào lúc này

Viên Phúc Khang ngồi im lặng nhìn hắn thay đổi chuyển biến của sắc mặt không khỏi hài lòng, xem ra cô không hề để ý đến hắn anh không phải lo sẽ mất cô, nhưng chỉ là anh phải cảnh giác việc hắn có âm mưu bắc cóc cô thôi.

_ Hồng Nhi! Em mệt chưa, hãy về phòng, anh có việc vần bàn với Hoàng thiếu gia - anh cắt ngang câu chuyện của họ.

_ À được! Vậy em lên trước, Hoàng hội trưởng cảm ơn đã ghé thăm gặp lại sau - cô vui vẻ ngoan ngoãn nghe lời anh, sau đó quay sang chào Hoàng Nghiệp Du rồi chậm rãi bước lên lầu.

_ Cậu! Vào phòng với tôi - đợi đến khi Hồng Nhi đống cửa phòng, anh mới vừa đứng dậy, hai tay đưa vào túi quần, chậm rãi và lạnh lùng.

Hoàng Nghiệp Du cũng không phải vì thế mà mất đi phong độ của mình, so với Viên Phúc Khang thì địa vị gia đình hắn cũng là ngang ngửa nên không có gì là phải sợ, chỉ có là gia đình hắn không có nằm trong giới ngầm kia nên việc này cũng được gọi là phải nể ba phần nếu muốn yên ổn.

Hắn không nói tiếng nào, cũng lạnh lùng ưỡng ngực oai vệ lên đi theo anh vào phong sách. Nơi đây, hai bóng người thật sự rất căng thẳng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...