🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 28: Hạnh Phúc - Lần Đầu Anh Gặp Em Là Ở Công Viên !

  Trên hòn đảo , có bóng đôi tình nhân cùng nhau dạo bước trên con đường hoa oải hương , cô ngày càng yêu anh hơn , ngày càng hạnh phục nhờ sự cưng chìu của anh . Còn anh , cái lạnh giá bên trong nhầu như đã biết mất khi cô bên cạnh , anh kềm chế sự nóng giận của mình hoàn toàn , chỉ cần cô nhìn anh với cặp mắt cừu con thế là lửa tức trong anh bụp tắt , nhiều lần anh tự ngồi tự hỏi liệu anh có bị cô cho uống bùa mê thuốc lú hay gì không mà sao anh lại như vậy .

Cũng đã 1 tuần , vết thương của anh đã bắt đầu lành lặng , bác sĩ riêng của nhà cũng đã đến nói rằng 3 ngày nữa sẽ cắt chỉ , cô và anh vui vẻ nhìn nhau , cô hay cầm guitar hát cho anh nghe , cũng hay đánh dương cầm cho anh nghe nữa .

Đêm nay trời rất đẹp , biển rất êm , sao trên trời dày đặc , anh ôm cô ngồi trên ghế ngoài sân , nơi thiên đàng dành riêng cho 2 người ấm áp đến không tả .

_ Khang ! nói xem , anh yêu em từ lúc nào ? - Cô nhỏ nhẹ nghiêng đầu nhìn anh .

_ Yêu em từ cái nhìn đầu tiên - Anh hôn lên má cô nhẹ nhàng đáp .

_ Vậy là lúc trên máy bay hả ? - Cô tròn mắt nhìn anh .

_ Không phải ? - Anh cười nhìn cô .

_ Chúng ta gặp nhau lần đầu tiên ở máy bay mà ? - Cô ngồi hẳn lên nhìn sang anh .

_ Là ở công viên - Anh lấy tay vén lấy những miếng tóc trên má cô .

_ Công viên ? Em với anh lần đầu gặp nhau ở máy bay mà ? - Cô càng khó hiểu hơn .

_ Không ! Nơi anh gặp em là công viên trung tâm thành phố - Anh lắc đầu ôm cô vào lòng ngực rắn chắc của mình .

_ Sao em không biết ? - Cô nhăn mày , miệng méo xẹo suy nghĩ .

_ Đúng ! Em không biết , vì lúc đó anh đứng sau lưng em , Hồng Nhi , em như 1 thiên thần giáng thế có biết không ? Anh si mê tiếng đàn của em , si mê dáng vẻ cầm đàn của em , si mê giọng hát của em , si mê tóc em , si mê tất cả những thứ trên người của em . - anh đặt nụ hôn lên môi cô .

_ Em vẫn chưa hiểu ? - Cô rời khỏi lòng ngực anh , nhìn anh .

_ Là thế này , ngày hôm đó cách đây 6 tháng , em có đến công viên thành phố ngồi đàn đúng không ? - Anh kể tiếp .

_ À nhớ rồi , lúc đó em đang đợi Cô Nguyệt , vì em lạc đường , chỉ biết nó là công viên lớn chờ hơi lâu nên em mới vào công viên nghỉ tí , sẵn cao hứng nên đàn thôi - Cô nhớ lại .

_ Đúng đó , anh cùng ba đi dạo , sau khi ông quay về , anh nghe được tiếng đàn của em , liền cất bước theo , ai dè gặp được thiên sứ đáng yêu này , lúc anh nghe điện thoại xong là em cũng đi mất , anh đã cho người tìm em nhưng em đã tự xuất hiện , em đúng là trời định cho anh - Anh yêu kiều , nhẹ nhàng cưng chiều cô .

_ Ả ? Vậy là gặp nhau trên máy bay á hả ? - Cô lại thắc mắc .

_ Không ! lần thứ 2 cùng ngày , anh gặp em ở nhà hàng Romtic . Lúc đó em là nghệ sĩ dương cầm , còn anh là thằng hề 10 giây - Anh nhớ lại khoảnh khắc xấu hổ đó của mình , lòng không khỏi kêu oai oán .

_ Á ! vậy anh là cái anh chàng bị đụng vào bàn rồi nhảy lò cò đó phải không ? - Cô chợt nhớ ra , đập 2 tay vào nhau 1 cái hả miệng ra tươi cười .

_ Chính xác ! - Anh kể gật đầu cười nhẹ

_ Vậy còn máy bay ? - Cô tiếp tục suy nghĩ .

_ Là do anh sắp đặt - Anh thú nhận mọi tội lỗi .

_ Hèn gì , máy bay không 1 bóng người , em còn tưởng ba em chịu chi mua cho em hàng ghế VIP nữa kìa - Lúc này cô mới biết sự thật , với suy nghĩ của cô khá hụt hẫng khi biết ba mình không phải hào phóng đến như vậy .

_ Cừu con , Em thật ngây dại - Anh ôm cô , đầu tựa vào ngực đẩy đà của cô âu ím .

_ Ấy ! Kì quá nha . - Lần đầu tiên có người con trai dám dựa vào ngực của cô , cô tự vệ , lấy tay nắm tóc anh kéo anh ra .

_ Ứm ! Thật là mềm - Anh ghẹo .

_ Đồ háo sắc - Cô chề môi , tay nhéo mũi anh .

_ Chỉ háo sắc với em thôi - Anh nhe răng cười .

_ Hồng Nhi , Tháng sau chúng ta trở lại đấy liền , cũng là sinh nhật của em , em muốn quà gì nào ? - Anh thừa biết tháng sau là sinh nhật của cô .

_ Á ! quà gì cũng được , miễn anh tặng là thích - Cô cưng chiều vuốt tóc anh .

_ Dây chuyền nhé . - Anh nheo mắt

_ Không - Cô không thích cái thể loại vướng cổ .

_ Nhẫn kim cương - anh nhìn cô châu mày .

_ Không - cô không thích khoe của vả lại kim cương thì quá già so với cô

_ ĐUNG LOA CÔN GAI ( Đúng là con gái ) - Anh đã học tiếng việt được 2 tháng rồi , anh học rất lẹ giờ có thể nghe hiểu , nhưng mà nói thì Ngộng quá Ngộng với đây là lần đầu tiên anh nói nên thành ra thế này đây .

_ ĐUNG LOA CÔN GAI .... uhm .... uhm uhmmmm .... Á ! đúng là con gái , anh biết tiếng Việt hả .... cô suy ngẫm câu nói của anh . rồi chợt vỗ tay trợn mắt miệng há to , cười vui vẻ .   

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...