🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 14: Du Lịch - Đi Học Lại (2)

  Thời gian sao cứ trôi lẹ đến như vậy , mới đó đã đến 1 tháng , cô và anh phải thu xếp quay về , để cô chuẩn bị đi học còn anh thì phải sang mỹ công tác vì công ty mới thành lập bên đó , anh cần sang đó để chỉnh chu mọi thứ . Quay về Biệt thự Viên gia , dù thời gian đi rất nhẹ nhàng không hề gấp rút nhưng cũng đủ để cô thấm mệt . Cô ngủ ngon lành trên xe , đến nhà anh phải bế cô vào nhà đi lên phòng , Viên lão gia đang ngồi trước ghế sofa của đại sảnh , nói chuyện cùng Hồng Nghi , thì thấy bóng anh đang bế cô gái nhỏ vào nhà , ông nhíu mày lại - " Về rồi à ! "

Anh không trả lời chỉ gật đầu 1 cái sau đó bế cô đi lên phòng , cùng nghỉ ngơi , để mặt 2 người kia đang nói chuyện .

_ Thằng oắc này ! thật sự khó bảo . - ông lắc đầu giọng nói khàn khàn .

_ 2 tháng tới ! ta mong con sẽ thay ta chăm sóc cho A Khang , nó dù đã 27 nhưng vẫn không thể không có người chăm sóc , mấy tháng qua thật sự đã làm con chịu thiệt khá nhiều , 2 tháng tới đây con hãy chứng tỏ tình yêu của con dành cho nó . Ta từ đầu đã yêu quý con , và cũng đã yêu quý Hồng Nhi , dù như thế nào , con và Hồng Nhi vẫn là con gái cưng của ta . - Ông nhìn Hồng Nghi , an ủi và căn dặn .

_ Dạ thưa lão gia ! con sẽ tôn trọng quyết định của anh ấy . - Hồng Nghi lễ phép trả lời .

Một ngày thế là kết thúc ở nhà họ Viên , sáng hôm sau là ngày anh phải lên đường đi công tác và cũng là ngày Hồng Nhi bắt đầu đi học lại , cho nên cả 2 đã dậy rất sớm , dành thêm chút thời gian ở bên nhau . Sau khi ăn sáng xong Viên Phúc Khang tự mình đưa Hàn Hồng Nhi đến trường , Hàn Hồng Nghi ngồi ghế phía sau , chỉ im lặng , trong cương vị hiện tại của cô chỉ là 1 người thư ký .

_ Khang ! Chị 2 , em đi học đây , 2 người đi bảo trọng , khi đến nơi nhớ gọi điện thoại về cho em biết nhé - Trước khi xuống xe Hồng Nhi quay 1 lượt nhìn 2 người cô thương yêu sắp sửa đi xa cô 2 tháng , đặc biệt là anh , dù trong lòng không muốn nhưng cô không muốn vì sự ích kỉ của mình mà cầm chân anh , huống chi anh vì sự nghiệp mới đi . Bắt đầu từ tối hôm nay , cô sẽ gặp nhiều khó khăn khi không có anh bên cạnh , không được anh ôm ngủ mỗi đêm .

_ Em giữ gìn sức khỏe ! Bọn chị sẽ gọi về cho em thường xuyên - Hồng Nghi ngã người về phía trước đáp lại lời nói của cô em bé bỏng .

_ Dạ ! Vậy em vào trường đây ! Hẹn gặp lại - cô vui vẻ bước ra ngoài khỏi xe , lòng thật sự muốn khóc nhưng cố kềm nén để anh không phải buồn phiền khi thấy cô như vậy .

Hồng Nhi bước ra , Viên Phúc Khang cũng bước theo , anh nắm tay cô lại , ôm cô thật chặc trước cổng trường , khá nhiều ánh mắt nữ sinh ganh tị với cô ấy , chàng trai kia thật sự rất anh tuấn . " Khang ! Đây là trường học " cô không muốn ngày đầu tiên lại bị để ý nhiều đến như vậy , dù rất hạnh phúc khi được anh ôm nhưng mà cô vẫn phải đẩy anh ra .

_ Em không ghen ư ? - anh buông cô ra , 2 tay đặt lên má của cô , nhỏ nhẹ nói .

_ Em tin anh ! - cô hiểu anh nói gì , niềm tin của cô nơi anh rất lớn , cô tin tưởng anh rất tin tưởng anh .

_ Anh cũng tin tưởng em ! - Anh tin cô sẽ không vì bạn hotboy nào đó trong lớp mà lại bỏ rơi anh .

_ Nhớ ! Khi có chuyện khẩn cấp xảy ra , hãy vỗ mạnh vào vòng tay . - anh không quên căn dặn cô .

Sau màn chia tay lưu luyến , anh và cô cuối cùng cũng buông nhau ra , anh trở lại xe cô đi vào cổng trường , giả vờ tung tăng vào công nhưng rồi khi nghe thấy tiếng xe chạy đi , cô liền chạy ra , nhìn theo chiếc xe , nước mắt cũng lại rơi , Anh trên xe nhìn vào gương chiếu hậu , thấy cảnh tượng này cực kì đau lòng , nhưng anh không dám dừng lại vì anh sợ nếu dừng lại thì anh sẽ không kềm được mà mang cô theo .

_ Khăn nè ! Lau đi - Lại giọng nói xa lạ nhưng khá quen , đó là Lãnh Xuân Phong , lần nào hắn thấy cô cũng đều thấy cô khóc , hắn hận không thể bóp chết tên đàn ông thối tha kia lúc nào cũng làm cô gái đã làm trái tim anh dao động khóc .

_ Sao cậu lại ở đây ? - Cô chợt nín khóc quay sang nhìn Lãnh Xuân Phong . hỏi ngơ ngác

_ Tất nhiên là đến trường học rồi - anh trả lời tỉnh queo

_ Cậu học trường nào ? - cô càng ngơ ngác hơn , không lẽ có duyên đến vậy sao ?

_ Ùm ! Cô cũng là học sinh trường này à , thật là duyên trời định à nha - anh rất mừng khi được học chung trường với cô , nhưng lại có ý ghẹo chọc .

_ Trời định với chả đống đinh , cậu chỉ giỏi ghẹo người khác - Cô đã hoàn toàn nín khóc khi nghe hắn trêu ghẹo .

_ Không phải ai muốn tôi ghẹo tôi cũng làm vậy đâu ! - thanh âm nhỏ dần xuống như đang lẩm bẩm .

_ Á Á Á Á ! Lãnh Phong kìa ,..... Hội trưởng Lãnh kìa .... thật may mắn , thật đẹp trai . - Câu nói đông  thay của đám fan nữ đứng sau lưng hắn .

Nữ sinh 1 : thật may mắn khi vừa đến trường đã gặp được anh .... thật là yêu chết đi được.

Nữ sinh 2 : Anh ấy kìa , tình yêu của tôi kìa . Hôm nay anh ấy thật bảnh .

Nữ sinh 3 : Thật phong độ , thật hoàn mỹ , thật mê người .

Nữ sinh .....5.6..7.8 .9 .20 .30 bắt đầu bu lấy anh .

_ Cậu là ai ? sao lại có vẻ thân mật với Lãnh hội trưởng như vậy ? - 1 nữ sinh , son đỏ , tóc xoăn , da trắng thật sự toát lên vẻ 1 tiểu thư nhà giàu , đứng đầu đám nữ sinh kia , chứng tỏ cô ta là chủ nhân của đám nữ sinh kia .

_ À ! tôi bị bụi bay vào mắt , Lãnh thiếu gia cho tôi mượn khăn tay . - cô bác bỏ mọi thứ , không muốn cho bọn nữ sinh đó quấy rầy mình .

_ Cho cô mượn khăn tay , nè , cô biết mình là ai không mà lại dám lấy khăn tay của Lãnh hội trưởng thế hả . - nàng tiểu thư chanh chua nói.

_ Tôi không dám , tôi chưa nhận , tôi xin lỗi , tôi có việc phải đi gấp - cô tránh né vô điều kiện .

_ Tôi cho ai mượn khăn là quyền của tôi , các cô có quyền gì mà không cho bạn ấy nhận khăn của tôi . - Nghe được câu nói chanh chua của Lam tiểu thư kia , Lãnh Xuân Phong hết sức khó chịu .

_ À ! Lãnh hội trưởng , ý của em không phải vậy ... ý em là .... là - nghe giọng nói đầy áp lực của hắn , Lam tiểu thư đang vẻ oai hùng trước mặt Hồng Nhi liền như rùa rụt cổ .

_ Hứ ! cô nên biết địa vị của mình ở nơi nào ! Tôi không ngại cho ba mẹ cô sang bờ vực thẳm đâu - Câu nói của hắn càng dọa người hơn .

_ Không ! Không . em không dám ... em xin lỗi , em sai rồi - Lam tiểu thư giờ đây còn thua cả người hầu .

_ Hứ ! Chướng mắt , như con ma mà tưởng mình là thiên nga . hứ - hắn hừ lạnh rồi phun ra câu nói chê bai đầy xúc phạm sau đó bỏ đi .

Nắm tay của Lam Khả Uyển đã nắm lại thành nắm đấm , không khéo đã dính chặc không thể gỡ ra được . Lòng cô lúc này tức không thể nói , cô theo đuổi anh đã 6 năm rồi vậy mà chưa bao giờ anh liếc mắt nhìn cô lấy 1 cái , nói chi là thấy cô ngã mà đỡ cô dậy , vậy mà giờ đây chỉ là 1 đứa học sinh mới toanh kia đã được anh cho mượn khăn , yêu đơn phương trở nên hóa điên , cô bỗng nhiên hận Hồng Nhi đến tận xương tủy .

_ Chào các bạn , mình là Hàn Hồng Nhi , mình đến từ Việt Nam , còn chưa hòa nhịp được , mong rằng mọi người sẽ giúp đỡ . - Tiếng Trung của cô rất rành vì từ nhỏ cô đã được ba dạy nói cho đến lớn và qua đây được 4 tháng nên tiếng Trung của cô có phần tăng tốc rất nhanh , nhưng về việc viết lách còn hạn chế vài cái .

cháp cháp cháp . tiếng vỗ tay chào bạn mới của cả lớp hoan nghênh cô , được sự hướng dẫn của cô giáo , Hồng Nhi đi về phía bàn áp chót , nơi gần ra vào phía sau . Ngồi an tọa nơi đó ,. vừa ngồi xuống thì bạn phía trên và 2 bạn bên cạnh đã quay qua bàn luận với cô .

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...