Chương 11: Thư Ký Riêng Mới !
Trong bữa ăn ! Chỉ có 3 người rôm rả nói chuyện vui vẻ , chỉ có Hàn Hồng Nghi lặng lẽ như người vô hình ngồi ăn cho hết phần cơm của mình , sau đó đi lên lầu cũng chẳng ai thèm nói tới . Mấy ai hiểu được tâm trạng của cô lúc này ! 8 tuổi đã phải xa cha mẹ để đến ở với ông bà nội , tự lựa , tự học , tự vui rồi tự buồn , cô phải cam chịu điều này trong suốt 14 năm . Niềm hy vọng sống trong cô là anh , cô mong ước mình được 24 tuổi để nhanh kết hôn với anh , có như thế những tháng ngày cô độc của cô sẽ không còn nữa . Nhưng vì sao ông trời đã cướp đi ba mẹ cô , cướp đi mái ấm gia đình của cô và giờ đây lại cướp đi anh , nguồn hy vọng sống cuối cùng của cô . Đi thẳng vào phòng , cô không thể làm gì , lao lên giường khóc tuổi thân , không một ai hiểu cho cô . Cô thật sự rất cô đơn .
Cốc cốc cốc , tiến gõ cửa rất tôn kính .
_ Chị hai ! Em vào được không ? - Hồng Nhi sau khi ăn xong mới chợt nhớ không thấy chị mình đâu nên đã để cho 2 ba con kia ở dưới , cô một mình đem đĩa trái cây lên để cùng chị hàn thuyên .
_ Đợi chị tí ! - giật mình vì tiếng gõ cửa , biết đó là Hồng Nhi , Hồng Nghi không thể nào tỏ ra yếu đuối trước cô em mình được nên vội lau nước mắt rửa mặt , sau đó đi ra ngoài mở cửa cho em mình vào .
_ Chị ! Ăn trái cây ! - Cánh cửa được mở ra , Hồng Nhi với nụ cười sáng rạng nhìn chị mình , đưa đĩa trái cây lên cười nói vui vẻ.
Sau đó 2 chị em cùng ăn trái cây , cùng hàn thuyên , em gái kể về ba mẹ , cuộc sống của cô trong suốt 16 năm qua , kể về Nhật Hiên , kể về khu vườn , còn chị gái thì kể về ông bà , cô chú , việc học , và thành tích của cô , và cũng nói rất nhớ ba mẹ nhưng không thể về . Hàn thuyên đến tận đêm , 2 chị em nói chuyện với nhau đến khi cả 2 ngủ lúc nào không hay . Đến 11h , cánh cửa phòng của Hồng Nghi mở ra , tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng dũng mãnh thanh cao bước vào , đi đến bên giường 2 người con gái xinh đẹp kia đang ngủ , cánh tay lực lưỡng ôm lấy người Hồng Nhi , sau đó bế cô quay lưng đi ra khỏi phòng , Hồng Nghi khi nghe tiếng mở cửa đã tỉnh nhưng không mở mắt , cô biết đó là anh , anh đến để bế Hồng Nhi về ngủ cùng mình , cánh cửa phòng Hồng Nghi vừa đóng , 2 hàng nước mắt cô rơi không thể dứt , tay cô siết chặc hình nắm đấm , rất tức giận , rất buồn , rất hận , rất uất ức .
Một ngày mới lại đến , ánh sáng ban mai lại chiếu vào căn phòng màu xanh dương đầy vẻ nam tính , chiếu lên giường , nơi có đôi nam nữ đang ôm nhau ngủ say , như thường lệ , Hồng Nhi luôn là người thức dậy trước , cô nhíu mày , chép chép miệng lười biếng , từ từ mở mắt ra , từ mờ đến rõ , hiện lên trước mắt cô là khuôn mặt của mỹ nam đang nằm ôm cô ngủ rất thoải mái , cô chợt thoáng nghĩ , lúc tối qua cô cùng chị nói chuyện sau đó ngủ say , sao bây giờ lại ở phòng anh , rồi cô khẽ mỉm cười , vì cô đã biết , anh đã qua phòng của chị để bế cô về ngủ cùng , cô khẽ lấy tay vút lấy sống mũi của anh , trách yêu .
Anh chợt tỉnh giấc vì hành động này , biết cô đã tỉnh , anh ôm siết cô hơn , lười biếng trả lời " Còn sớm , ngủ thêm đi " . Nói xong anh đè đầu cô vào trong lòng ngực của mình sau đó ngủ tiếp . Quả thực chỉ mới 6h sáng , 8h30 anh mới đi làm , cô không muốn anh mệt nên đã ngoan ngoãn nằm tiếp để anh ôm , rồi ngủ thêm một lúc nữa .
8h cô lại chợt thức dậy , lúc này thấy đồng hồ cô mới giật mình , sau đó chợt xoay người ngồi dậy , hành động khá mạnh khiến anh cũng giật mình theo , mở mắt thấy bóng áo sơmi trắng đang chạy vào nhà tắm , anh lấy đồng hồ thì biết đã 8h rồi , nên cũng đã ngồi dậy , đi vào phòng tắm với cô , cùng đánh răng , cô đuổi anh đi ra để cô tắm , sau đó cô đi xuống lầu chuẩn bị bữa sáng cho anh như một thói quen , để anh một mình lại tắm rửa sau .
Khi xuống đến nơi , mọi thứ đã được chuẩn bị trước , Hồng Nghi đã dậy từ sớm , tự tay nấu bữa sáng cho cả nhà , Viên Phúc Hạo cũng đã ngồi ở đầu bàn tay cầm báo , tay mút trứng ăn , nghe thấy tiếng chạy xuống , ông ngước lên , thấy cô bé nhỏ đang chạy xuống , dáng vẻ thật buồn cười , không thể nhịn được ông liền cười lên 1 tiếng rồi chợt giật mình vì hành động này của mình , và rồi ông hiểu vì sao con trai ông lại thích Hồng Nhi , cô bé thật đơn giản , không đanh đá , không đua đòi , mộc mạc đến mức người ta muốn bắt nạt , xem ra dù khuôn mặt và giống dáng giống nhau nhưng 2 chị em nhà này mỗi người một cá tính .
" Ba Ba Ba " Nghi thức chào buổi sáng của cô khiến 2 người kia vẫn chưa quen cho lắm nhưng cũng đã đỡ hơn ngày hôm qua . Sau đó cô ngồi xuống cùng ăn , Viên Phúc Khang cũng từ trên lầu đi xuống , thấy cô vui vẻ , tâm tình anh cũng rất tốt . Khiến cho Viên lão gia khá bất ngờ vì rất lâu rồi không thấy nụ cười thoải mái này của con trai mình .
Bữa sáng đã dùng xong , 8h30 , anh hôn chào cô sau đó xách cặp đi ra khỏi nhà , cũng là lúc Hồng Nghi cũng đi làm , giờ nhà chỉ còn có cô và Viên Phúc Hạo , ông không biết phải nói gì với cô bé nhỏ này , nên cũng đã để cô lại , đi lên thư phòng đọc sách . Hồng Nhi sau khi coi hết phim hoạt hình này đến phim hoạt hình kia , cảm thấy rất buồn chán , nên đã nảy ra 1 ý định , cô vội chạy lên thư phòng của ông , gõ cửa đi vào , thấy ông đang đọc sách , cô bước đến , ngồi quỳ kế bên chân ông , tỏ vẻ nũng nịu .
_ Viên lão gia ! Ngài đang làm gì đó ? - cô vừa nói , tay vừa để lên đùi của ông bóp bóp .
_ Hửm ! ta đang đọc sách . Con cảm thấy chán à ? - ông thấy vẻ mặt nũng nịu của cô cũng đã đoán ra được một chút , cô chưa quen với việc suốt ngày trong nhà thế này .
_ Dạ ! Chúng ta đi ra ngoài được không ạ ? - cô biết ông đã hiểu ý mình , liền hớn hở .
_ Ùm ! Đã lâu ta không ra ngoài , nay đi đổi không khí , thế con muốn đi đâu ? - ông có vẻ rất thích cô gái này , không hiểu sao ông lại muốn yêu chiều cô thiên sứ nhỏ này hơn là chị của nó .
_ Con không biết ! Thượng Hải rộng quá , ông biết chỗ nào , con đi chỗ đó - Rất là con nít , như một đứa con gái đang nũng nịu đòi quà với ba .
_ Được được ! Vậy ta dẫn con đi tới trung tâm thương mại của Viên Thành nha , trưa có thể hẹn thằng oắt con kia và chị con cùng ăn trưa - Ông cũng muốn đi tham quan xem tình hình làm ăn ở khu trung tâm thương mại ra sao , sẳn dịp như vậy không thể bỏ .
_ Dạ được ! - nói xong , cô đứng dậy , chạy về phòng thay đồ . Lục hết gần 30 bộ đồ của mình , cô quyết định chọn hình ảnh cũ . Áo thun trắng , quần Jeans , mắt kính tròn to , bính sam
Sau đó cô đi ra , Viên lão gia thấy hình dáng của cô , không khỏi ngạc nhiên , " Cô gái này là ai ? " trong đầu chợt tự hỏi , nhưng khi thấy cô cười thì ông liền nhận ra , ông hơi nhíu mày nhìn cô " Sao con lại ăn mặc như vậy ? "
_ À À ! ông nói đi khu mua sắm của nhà , nếu con mặt đồ sang trọng , các nhân viên sẽ đối sử với con khác , nhưng nếu con mặc như vậy , con sẽ biết được các nhân viên đó có thật tâm tiếp khác hay không , hay là phân biệt đối xử , cũng là để tham khảo tình hình luôn ! - cô nói chuyện rất rành mạch , nói ra ý nghĩ vì sao cô lại mặc bình dân như vậy .
_ Ta hiểu ! ý hay , ta cũng sẽ thay đồ giống con , hôm nay , cha con ta sẽ cùng nhau đi khảo sát thị trường nha ! - Ông rất hài lòng khi nghe cô quan tâm đến cơ đồ của nhà mình , rất hài lòng nữa là đằng khác , ông liền sai quản gia đi theo cũng mặt đồ thật bình thường , ra lệnh cho các vệ sĩ cũng thay đồ bình thường , đứng ở 1 khoảng cách nhất định , những ám vệ cũng phải núp trong tối không được sơ hở .
30 phút rời khỏi nhà cuối cùng cô và ông cũng đến trung tâm mua sắm của Viên Thành . nó thật to với 100 tầng chưa kể 8 tầng nữa dưới hầm , 68 tầng trên cao là văn phòng nơi anh làm việc , 32 tầng dưới cộng với 8 tầng hầm nữa là 40 tầng để làm khu mua sắm , khách sạn , vui chơi giải trí , nhà hàng , hầu như cần gì có đó không thiếu thứ gì , thật là tiện lợi đó nha . Cô ngẩng hết đầu của mình lên nhìn tổng thể tòa nhà , trầm trồ khen ngợi , thật sự rất thích thú
Sau đó cô dìu ông đi vào , hai người cứ lang thang hết cửa hàng này đến cửa hàng kia cũng để mua vài món và cũng để quan sát các nhân viên . Đến cửa hàng quần áo vest nam tầng thứ 11 , 4 nhân viên trong cửa hàng đang chụm đầu nói chuyện , thấy bóng người đi vào , 4 cô liền nhìn về phía cửa , thấy bóng dáng của một cô gái và một ông lão có vẻ bình dân đi vào . 4 nhân viên này mặt có vẻ khinh thường , họ là thương hiệu nổi tiếng chỉ có những tài phiệt mới mua nổi , 2 người này chắc là vô coi chơi , sờ mó đỡ thèm rồi đi ra thôi , nên cũng hầu như không muốn tiếp , được thì đuổi khéo vậy . Một cô gái nhân viên , dáng người mảnh mai , môi son đỏ ăn gian tạo độ dày bước lại vẻ mặt hơi hất lên khoanh tay trước ngực giọng điệu khinh thường đối phương " Xin h...ỏ...i ! 2 vị cần gì ? " giọng nói nhẹ , kéo dài , mắt liếc lên nhìn xuống với bộ đồ của cô gái ngố kia cùng ông lão đang đứng tại chỗ treo áo vest .
_ À ! dạ , không cần để ý , chúng tôi muốn lựa vài món , khi nào xong sẽ kêu cô . - Hồng Nhi thấy biểu hiện của cô nhân viên liền hiểu được , giả nai nhẹ nhàng đáp trả .
_ À vâng ! đồ của chúng tôi là hàng thương hiệu , có gì sinh 2 vị lựa nhẹ tay , không nhăn đồ của chúng tôi - nữ nhân viên thật sự đã lộ nguyên hình với câu nói này .
Viên Phúc Hạo đang cầm trên tay cái áo vest loại một tính cũng hơn cả 50 ngàn tệ chứ , ông có vẻ khá ưng , đang tính nói với Hồng Nhi sẽ lấy bộ này cho ông , thì nghe được giọng nói chanh chua coi thường khách hàng của cô nhân viên , ông trên tay vẫn cầm áo , mắt nhìn cô nhân viên , trạng thái cô nhân viên lúc này , mắt không nhìn người , vẻ mặt rất khinh thường , quay sang chỗ khác , lấy tay vút vút những cái áo vest kia . Gân xanh ông đã nổi lên , ông muốn làm cô cô gái này 1 trận nhưng Hồng Nhi kịp thời ngăn lại , nhìn ông lắc đầu , ông vì hiểu ý nên đã để yên , sau đó , lấy cái áo vest trên tay để xuống vị trí cũ , gật đầu với cô quay lưng đi ra ngoài , ra đứng ngay cửa ông và cô quay lại nhìn cô nhân viên đó đang cầm cái áo lúc nãy ông cầm lấy chổi lông gà phủi , thổi thổi như vừa bị dính dơ , đồng thời 3 nhân viên còn lại đứng trong quầy thu ngân , khoanh tay liếc mắt khinh thường , to nhỏ nói chuyện hướng về phía ông và cô . Ông hừ lạnh một tiếng , sau khi đi ra ngoài , ông quay sang nhìn quản gia Trần , hiểu ý ông , Quản gia Trần lấy điện thoại ra , gọi điện cho phòng nhân sự , 15p sau cửa hàng đã đóng cửa và 4 cô nhân viên đó từ nay về sau ngoài việc đi bưng mì , rửa chén ra sẽ không còn có cơ hội nào bước vô trung tâm mua sắp hoặc bất kì nơi nào làm việc được .
Bên này Viên Phúc Khang đi đến công ty , lên văn phòng tầng 99 của mình , kiểm tra lại giấy tờ , thì một tiếng gõ cửa bước vào , đó là thư ký Lâm , anh đi vào dẫn theo một cô nhân viên khác đứng sau lưng , cung kính cuối chào rồi nói với anh .
_ Viên tổng ! Đây là thư ký riêng mới của ngài ! - Thư ký Lâm cung kính đưa tay phải sang ngang giới thiệu cô gái kia .
_ Chào Viên tổng , tôi từ nay là thư ký riêng của ngài ! ngài cần gì cứ sai bảo - Cô cuối đầu sau đó cất giọng nói khá ngọt và nhỏ nhẹ .
Nghe giọng nói , anh liền ngước đầu lên , mắt trợn tròn lên nhìn cô , thì ra thư ký riêng của anh là Hàn Hồng Nghi . Anh khẽ nhếch môi cười " Lão già đó đã đưa cô đến đây ? " Anh lạnh nhạt nói với cô .
_ Dạ vâng thưa Viên tổng ! Tôi sẽ không làm anh thất vọng - cô không hề từ chối rằng chất vụ thư ký riêng này của cô là do 1 tay Viên lão gia sắp đặt , nhưng cô tự tin với năng lực của mình có thể làm việc cùng anh , cũng là có cơ hội để gần gũi anh hơn .
_ Hai sắp tài liệu đằng kia , số liệu sai , phần tiền có lỗi , 1 giờ sao tôi muốn có số liệu đúng nhất . - anh hất mặt sang chiếc bàn kính bên phải , sau đó cuối mặt xuống kí nốt tài liệu đang phê duyệt nói với cô .
_ Dạ ! Thưa Viên Tổng - cô vâng lời , đi đến bên bàn hai tay ôm hai đống tài liệu cao kia đi ra khỏi phòng .
Sau khi Hồng Nghi ra khỏi phòng , anh đặt bút xuống , nhìn Thư ký Lâm " Tôi cần một giáo viên dạy tiếng việt , một giáo viên dạy khẩu hình " Sắp lịch cho tôi , mỗi môn 2 ngày mỗi ngày 2 tiếng " . Anh ra lệnh cho Thư ký Lâm , sau khi thư ký Lâm tuân lệnh liền quay đi ra ngoài , anh bỏ bút xuống hoàn toàn , dựa lưng khá mệt mỏi vào ghế , mới đi có 2 tuần mà tài liệu đã chất thành núi , cộng với việc anh không hiểu tiếng Việt nên khi cô nói bằng tiếng Việt một mình và trường hợp như ở khu vu chơi Đầm Sen kia , anh không hiểu được nên quyết tâm học tiếng của cô , sau này còn có thể ứng phó được .
Nói đến đây anh mới móc từ trong túi áo ra , sợi lắc tay anh đã bắt Mạc Y Như làm 2 tuần trước và gắn chíp định vị để đeo cho cô nhưng vẫn chưa có cơ hội , anh liền nghĩ tối nay về nhất định phải đeo cho cô mới được . Vừa nhắm mắt suy nghĩ , điện thoại bàn cũng reo lên . Anh với tay nhấn nút giọng nói lạnh nhạt " Chuyện gì " . Đầu dây bên kia là thư lý Lâm .
_ Viên tổng ! Viên lão gia cùng tiểu thư đang ở dưới khu mua sắm , từ nãy đến giờ Viên lão gia đã đuổi hết gần 40 nhân viên bán hàng dưới đó rồi . - Giọng anh có vẻ run khi nói điều này với Viên tổng .
Thật lợi hại , đi vòng vòng có 1 tiếng 30 phút thôi mà 2 cha con nhà đó đã đuổi của anh 40 nhân viên . Kì này muốn là mưa làm gió gì đây . Anh nghe xong liền đứng dậy , lấy chiếc áo khoát , không quên bỏ chiếc lắc vào túi , sẳn đây chút xuống sẽ đeo cho cô .
_ Cái áo này đẹp nè . Ba à ! ba xem cái này có hợp với anh Khang không ? - mới đây cách xưng hô của cô cùng ông đã đổi thành ba và con rồi .
_ Uhm ! đẹp , hợp lắm . - ông gật đầu , ông rất thích những thứ sáng sủa , Viên Phúc Khang cũng vậy , chỉ cần màu tươi là cái gì cũng đẹp .
_ Cô ! Gói cho tôi cái áo của cô gái kia đang cầm - Giọng nói đầy chanh chua , điệu đà , cường quyền chỉnh cô nhân viên kia lấy chiếc áo mà Hồng Nhi đang cầm muốn gói lại .
_ Xin lỗi quý khách ! Áo này đã được mua , xin quý khách đưa cho tôi , quý khách có thể chọn cái áo khác được không ạ ? - Cô nhân viên này rất lễ phép , và khá khó xử .
Bình luận