🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 11: Thư Ký Riêng Mới !

  Trong bữa ăn ! Chỉ có 3 người rôm rả nói chuyện vui vẻ , chỉ có Hàn Hồng Nghi lặng lẽ như người vô hình ngồi ăn cho hết phần cơm của mình , sau đó đi lên lầu cũng chẳng ai thèm nói tới . Mấy ai hiểu được tâm trạng của cô lúc này ! 8 tuổi đã phải xa cha mẹ để đến ở với ông bà nội , tự lựa , tự học , tự vui rồi tự buồn , cô phải cam chịu điều này trong suốt 14 năm . Niềm hy vọng sống trong cô là anh , cô mong ước mình được 24 tuổi để nhanh kết hôn với anh , có như thế những tháng ngày cô độc của cô sẽ không còn nữa . Nhưng vì sao ông trời đã cướp đi ba mẹ cô , cướp đi mái ấm gia đình của cô và giờ đây lại cướp đi anh , nguồn hy vọng sống cuối cùng của cô . Đi thẳng vào phòng , cô không thể làm gì , lao lên giường khóc tuổi thân , không một ai hiểu cho cô . Cô thật sự rất cô đơn .

Cốc cốc cốc , tiến gõ cửa rất tôn kính .

_ Chị hai ! Em vào được không ? - Hồng Nhi sau khi ăn xong mới chợt nhớ không thấy chị mình đâu nên đã để cho 2 ba con kia ở dưới , cô một mình đem đĩa trái cây lên để cùng chị hàn thuyên .

_ Đợi chị tí ! - giật mình vì tiếng gõ cửa , biết đó là Hồng Nhi , Hồng Nghi không thể nào tỏ ra yếu đuối trước cô em mình được nên vội lau nước mắt rửa mặt , sau đó đi ra ngoài mở cửa cho em mình vào .

_ Chị ! Ăn trái cây ! - Cánh cửa được mở ra , Hồng Nhi với nụ cười sáng rạng nhìn chị mình , đưa đĩa trái cây lên cười nói vui vẻ.

Sau đó 2 chị em cùng ăn trái cây , cùng hàn thuyên , em gái kể về ba mẹ , cuộc sống của cô trong suốt 16 năm qua , kể về Nhật Hiên , kể về khu vườn , còn chị gái thì kể về ông bà , cô chú , việc học , và thành tích của cô , và cũng nói rất nhớ ba mẹ nhưng không thể về . Hàn thuyên đến tận đêm , 2 chị em nói chuyện với nhau đến khi cả 2 ngủ lúc nào không hay . Đến 11h , cánh cửa phòng của Hồng Nghi mở ra , tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng dũng mãnh thanh cao bước vào , đi đến bên giường 2 người con gái xinh đẹp kia đang ngủ , cánh tay lực lưỡng ôm lấy người Hồng Nhi , sau đó bế cô quay lưng đi ra khỏi phòng , Hồng Nghi khi nghe tiếng mở cửa đã tỉnh nhưng không mở mắt , cô biết đó là anh , anh đến để bế Hồng Nhi về ngủ cùng mình , cánh cửa phòng Hồng Nghi vừa đóng , 2 hàng nước mắt cô rơi không thể dứt , tay cô siết chặc hình nắm đấm , rất tức giận , rất buồn , rất hận , rất uất ức .

Một ngày mới lại đến , ánh sáng ban mai lại chiếu vào căn phòng màu xanh dương đầy vẻ nam tính , chiếu lên giường , nơi có đôi nam nữ đang ôm nhau ngủ say , như thường lệ , Hồng Nhi luôn là người thức dậy trước , cô nhíu mày , chép chép miệng lười biếng , từ từ mở mắt ra , từ mờ đến rõ , hiện lên trước mắt cô là khuôn mặt của mỹ nam đang nằm ôm cô ngủ rất thoải mái , cô chợt thoáng nghĩ , lúc tối qua cô cùng chị nói chuyện sau đó ngủ say , sao bây giờ lại ở phòng anh , rồi cô khẽ mỉm cười , vì cô đã biết , anh đã qua phòng của chị để bế cô về ngủ cùng , cô khẽ lấy tay vút lấy sống mũi của anh , trách yêu .

Anh chợt tỉnh giấc vì hành động này , biết cô đã tỉnh , anh ôm siết cô hơn , lười biếng trả lời " Còn sớm , ngủ thêm đi " . Nói xong anh đè đầu cô vào trong lòng ngực của mình sau đó ngủ tiếp . Quả thực chỉ mới 6h sáng , 8h30 anh mới đi làm , cô không muốn anh mệt nên đã ngoan ngoãn nằm tiếp để anh ôm , rồi ngủ thêm một lúc nữa .

8h cô lại chợt thức dậy , lúc này thấy đồng hồ cô mới giật mình , sau đó chợt xoay người ngồi dậy , hành động khá mạnh khiến anh cũng giật mình theo , mở mắt thấy bóng áo sơmi trắng đang chạy vào nhà tắm , anh lấy đồng hồ thì biết đã 8h rồi , nên cũng đã ngồi dậy , đi vào phòng tắm với cô , cùng đánh răng , cô đuổi anh đi ra để cô tắm , sau đó cô đi xuống lầu chuẩn bị bữa sáng cho anh như một thói quen , để anh một mình lại tắm rửa sau .

Khi xuống đến nơi , mọi thứ đã được chuẩn bị trước , Hồng Nghi đã dậy từ sớm , tự tay nấu bữa sáng cho cả nhà , Viên Phúc Hạo cũng đã ngồi ở đầu bàn tay cầm báo , tay mút trứng ăn , nghe thấy tiếng chạy xuống , ông ngước lên , thấy cô bé nhỏ đang chạy xuống , dáng vẻ thật buồn cười , không thể nhịn được ông liền cười lên 1 tiếng rồi chợt giật mình vì hành động này của mình , và rồi ông hiểu vì sao con trai ông lại thích Hồng Nhi , cô bé thật đơn giản , không đanh đá , không đua đòi , mộc mạc đến mức người ta muốn bắt nạt , xem ra dù khuôn mặt và giống dáng giống nhau nhưng 2 chị em nhà này mỗi người một cá tính .

" Ba Ba Ba " Nghi thức chào buổi sáng của cô khiến 2 người kia vẫn chưa quen cho lắm nhưng cũng đã đỡ hơn ngày hôm qua . Sau đó cô ngồi xuống cùng ăn , Viên Phúc Khang cũng từ trên lầu đi xuống , thấy cô vui vẻ , tâm tình anh cũng rất tốt . Khiến cho Viên lão gia khá bất ngờ vì rất lâu rồi không thấy nụ cười thoải mái này của con trai mình .

Bữa sáng đã dùng xong , 8h30 , anh hôn chào cô sau đó xách cặp đi ra khỏi nhà , cũng là lúc Hồng Nghi cũng đi làm , giờ nhà chỉ còn có cô và Viên Phúc Hạo , ông không biết phải nói gì với cô bé nhỏ này , nên cũng đã để cô lại , đi lên thư phòng đọc sách . Hồng Nhi sau khi coi hết phim hoạt hình này đến phim hoạt hình kia , cảm thấy rất buồn chán , nên đã nảy ra 1 ý định , cô vội chạy lên thư phòng của ông , gõ cửa đi vào , thấy ông đang đọc sách , cô bước đến , ngồi quỳ kế bên chân ông , tỏ vẻ nũng nịu .

_ Viên lão gia ! Ngài đang làm gì đó ? - cô vừa nói , tay vừa để lên đùi của ông bóp bóp .

_ Hửm ! ta đang đọc sách . Con cảm thấy chán à ? - ông thấy vẻ mặt nũng nịu của cô cũng đã đoán ra được một chút , cô chưa quen với việc suốt ngày trong nhà thế này .

_ Dạ ! Chúng ta đi ra ngoài được không ạ ? - cô biết ông đã hiểu ý mình , liền hớn hở .

_ Ùm ! Đã lâu ta không ra ngoài , nay đi đổi không khí , thế con muốn đi đâu ? - ông có vẻ rất thích cô gái này , không hiểu sao ông lại muốn yêu chiều cô thiên sứ nhỏ này hơn là chị của nó .

_ Con không biết ! Thượng Hải rộng quá , ông biết chỗ nào , con đi chỗ đó - Rất là con nít , như một đứa con gái đang nũng nịu đòi quà với ba .

_ Được được ! Vậy ta dẫn con đi tới trung tâm thương mại của Viên Thành nha , trưa có thể hẹn thằng oắt con kia và chị con cùng ăn trưa - Ông cũng muốn đi tham quan xem tình hình làm ăn ở khu trung tâm thương mại ra sao , sẳn dịp như vậy không thể bỏ .

_ Dạ được ! - nói xong , cô đứng dậy , chạy về phòng thay đồ . Lục hết gần 30 bộ đồ của mình , cô quyết định chọn hình ảnh cũ . Áo thun trắng , quần Jeans , mắt kính tròn to , bính sam

Sau đó cô đi ra , Viên lão gia thấy hình dáng của cô , không khỏi ngạc nhiên , " Cô gái này là ai ? " trong đầu chợt tự hỏi , nhưng khi thấy cô cười thì ông liền nhận ra , ông hơi nhíu mày nhìn cô " Sao con lại ăn mặc như vậy ? "

_ À À ! ông nói đi khu mua sắm của nhà , nếu con mặt đồ sang trọng , các nhân viên sẽ đối sử với con khác , nhưng nếu con mặc như vậy , con sẽ biết được các nhân viên đó có thật tâm tiếp khác hay không , hay là phân biệt đối xử , cũng là để tham khảo tình hình luôn ! - cô nói chuyện rất rành mạch , nói ra ý nghĩ vì sao cô lại mặc bình dân như vậy .

_ Ta hiểu ! ý hay , ta cũng sẽ thay đồ giống con , hôm nay , cha con ta sẽ cùng nhau đi khảo sát thị trường nha ! - Ông rất hài lòng khi nghe cô quan tâm đến cơ đồ của nhà mình , rất hài lòng nữa là đằng khác , ông liền sai quản gia đi theo cũng mặt đồ thật bình thường , ra lệnh cho các vệ sĩ cũng thay đồ bình thường , đứng ở 1 khoảng cách nhất định , những ám vệ cũng phải núp trong tối không được sơ hở .

30 phút rời khỏi nhà cuối cùng cô và ông cũng đến trung tâm mua sắm của Viên Thành . nó thật to với 100 tầng chưa kể 8 tầng nữa dưới hầm , 68 tầng trên cao là văn phòng nơi anh làm việc , 32 tầng dưới cộng với 8 tầng hầm nữa là 40 tầng để làm khu mua sắm , khách sạn , vui chơi giải trí , nhà hàng , hầu như cần gì có đó không thiếu thứ gì , thật là tiện lợi đó nha . Cô ngẩng hết đầu của mình lên nhìn tổng thể tòa nhà , trầm trồ khen ngợi , thật sự rất thích thú

Sau đó cô dìu ông đi vào , hai người cứ lang thang hết cửa hàng này đến cửa hàng kia cũng để mua vài món và cũng để quan sát các nhân viên . Đến cửa hàng quần áo vest nam tầng thứ 11 , 4 nhân viên trong cửa hàng đang chụm đầu nói chuyện , thấy bóng người đi vào , 4 cô liền nhìn về phía cửa , thấy bóng dáng của một cô gái và một ông lão có vẻ bình dân đi vào . 4 nhân viên này mặt có vẻ khinh thường , họ là thương hiệu nổi tiếng chỉ có những tài phiệt mới mua nổi , 2 người này chắc là vô coi chơi , sờ mó đỡ thèm rồi đi ra thôi , nên cũng hầu như không muốn tiếp , được thì đuổi khéo vậy . Một cô gái nhân viên , dáng người mảnh mai , môi son đỏ ăn gian tạo độ dày bước lại vẻ mặt hơi hất lên khoanh tay trước ngực giọng điệu khinh thường đối phương " Xin h...ỏ...i ! 2 vị cần gì ? " giọng nói nhẹ , kéo dài , mắt liếc lên nhìn xuống với bộ đồ của cô gái ngố kia cùng ông lão đang đứng tại chỗ treo áo vest .

_ À ! dạ , không cần để ý , chúng tôi muốn lựa vài món , khi nào xong sẽ kêu cô . - Hồng Nhi thấy biểu hiện của cô nhân viên liền hiểu được , giả nai nhẹ nhàng đáp trả .

_ À vâng ! đồ của chúng tôi là hàng thương hiệu , có gì sinh 2 vị lựa nhẹ tay , không nhăn đồ của chúng tôi - nữ nhân viên thật sự đã lộ nguyên hình với câu nói này .

Viên Phúc Hạo đang cầm trên tay cái áo vest loại một tính cũng hơn cả 50 ngàn tệ chứ , ông có vẻ khá ưng , đang tính nói với Hồng Nhi sẽ lấy bộ này cho ông , thì nghe được giọng nói chanh chua coi thường khách hàng của cô nhân viên , ông trên tay vẫn cầm áo , mắt nhìn cô nhân viên , trạng thái cô nhân viên lúc này , mắt không nhìn người , vẻ mặt rất khinh thường , quay sang chỗ khác , lấy tay vút vút những cái áo vest kia . Gân xanh ông đã nổi lên , ông muốn làm cô cô gái này 1 trận nhưng Hồng Nhi kịp thời ngăn lại , nhìn ông lắc đầu , ông vì hiểu ý nên đã để yên , sau đó , lấy cái áo vest trên tay để xuống vị trí cũ , gật đầu với cô quay lưng đi ra ngoài , ra đứng ngay cửa ông và cô quay lại nhìn cô nhân viên đó đang cầm cái áo lúc nãy ông cầm lấy chổi lông gà phủi , thổi thổi như vừa bị dính dơ , đồng thời 3 nhân viên còn lại đứng trong quầy thu ngân , khoanh tay liếc mắt khinh thường , to nhỏ nói chuyện hướng về phía ông và cô . Ông hừ lạnh một tiếng , sau khi đi ra ngoài , ông quay sang nhìn quản gia Trần , hiểu ý ông , Quản gia Trần lấy điện thoại ra , gọi điện cho phòng nhân sự , 15p sau cửa hàng đã đóng cửa và 4 cô nhân viên đó từ nay về sau ngoài việc đi bưng mì , rửa chén ra sẽ không còn có cơ hội nào bước vô trung tâm mua sắp hoặc bất kì nơi nào làm việc được .

Bên này Viên Phúc Khang đi đến công ty , lên văn phòng tầng 99 của mình , kiểm tra lại giấy tờ , thì một tiếng gõ cửa bước vào , đó là thư ký Lâm , anh đi vào dẫn theo một cô nhân viên khác đứng sau lưng , cung kính cuối chào rồi nói với anh .

_ Viên tổng ! Đây là thư ký riêng mới của ngài ! - Thư ký Lâm cung kính đưa tay phải sang ngang giới thiệu cô gái kia .

_ Chào Viên tổng , tôi từ nay là thư ký riêng của ngài ! ngài cần gì cứ sai bảo - Cô cuối đầu sau đó cất giọng nói khá ngọt và nhỏ nhẹ .

Nghe giọng nói , anh liền ngước đầu lên , mắt trợn tròn lên nhìn cô , thì ra thư ký riêng của anh là Hàn Hồng Nghi . Anh khẽ nhếch môi cười " Lão già đó đã đưa cô đến đây ? " Anh lạnh nhạt nói với cô .

_ Dạ vâng thưa Viên tổng ! Tôi sẽ không làm anh thất vọng - cô không hề từ chối rằng chất vụ thư ký riêng này của cô là do 1 tay Viên lão gia sắp đặt , nhưng cô tự tin với năng lực của mình có thể làm việc cùng anh , cũng là có cơ hội để gần gũi anh hơn .

_ Hai sắp tài liệu đằng kia , số liệu sai , phần tiền có lỗi , 1 giờ sao tôi muốn có số liệu đúng nhất . - anh hất mặt sang chiếc bàn kính bên phải , sau đó cuối mặt xuống kí nốt tài liệu đang phê duyệt nói với cô .

_ Dạ ! Thưa Viên Tổng - cô vâng lời , đi đến bên bàn hai tay ôm hai đống tài liệu cao kia đi ra khỏi phòng .

Sau khi Hồng Nghi ra khỏi phòng , anh đặt bút xuống , nhìn Thư ký Lâm " Tôi cần một giáo viên dạy tiếng việt , một giáo viên dạy khẩu hình " Sắp lịch cho tôi , mỗi môn 2 ngày mỗi ngày 2 tiếng " . Anh ra lệnh cho Thư ký Lâm , sau khi thư ký Lâm tuân lệnh liền quay đi ra ngoài , anh bỏ bút xuống hoàn toàn , dựa lưng khá mệt mỏi vào ghế , mới đi có 2 tuần mà tài liệu đã chất thành núi , cộng với việc anh không hiểu tiếng Việt nên khi cô nói bằng tiếng Việt một mình và trường hợp như ở khu vu chơi Đầm Sen kia , anh không hiểu được nên quyết tâm học tiếng của cô , sau này còn có thể ứng phó được .

Nói đến đây anh mới móc từ trong túi áo ra , sợi lắc tay anh đã bắt Mạc Y Như làm 2 tuần trước và gắn chíp định vị để đeo cho cô nhưng vẫn chưa có cơ hội , anh liền nghĩ tối nay về nhất định phải đeo cho cô mới được . Vừa nhắm mắt suy nghĩ , điện thoại bàn cũng reo lên . Anh với tay nhấn nút giọng nói lạnh nhạt " Chuyện gì " . Đầu dây bên kia là thư lý Lâm .

_ Viên tổng ! Viên lão gia cùng tiểu thư đang ở dưới khu mua sắm , từ nãy đến giờ Viên lão gia đã đuổi hết gần 40 nhân viên bán hàng dưới đó rồi . - Giọng anh có vẻ run khi nói điều này với Viên tổng .

Thật lợi hại , đi vòng vòng có 1 tiếng 30 phút thôi mà 2 cha con nhà đó đã đuổi của anh 40 nhân viên . Kì này muốn là mưa làm gió gì đây . Anh nghe xong liền đứng dậy , lấy chiếc áo khoát , không quên bỏ chiếc lắc vào túi , sẳn đây chút xuống sẽ đeo cho cô .

_ Cái áo này đẹp nè . Ba à ! ba xem cái này có hợp với anh Khang không ? - mới đây cách xưng hô của cô cùng ông đã đổi thành ba và con rồi .

_ Uhm ! đẹp , hợp lắm . - ông gật đầu , ông rất thích những thứ sáng sủa , Viên Phúc Khang cũng vậy , chỉ cần màu tươi là cái gì cũng đẹp .

_ Cô ! Gói cho tôi cái áo của cô gái kia đang cầm - Giọng nói đầy chanh chua , điệu đà , cường quyền chỉnh cô nhân viên kia lấy chiếc áo mà Hồng Nhi đang cầm muốn gói lại .

_ Xin lỗi quý khách ! Áo này đã được mua , xin quý khách đưa cho tôi , quý khách có thể chọn cái áo khác được không ạ ? - Cô nhân viên này rất lễ phép , và khá khó xử .   

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...