Chương 74: 74
Nói đến tiếng gió, cô ta cùng Lâm Hàn Dữ rốt cuộ có quan hệ gì đây? Bọn họ nhìn từ trên xuống dưới có mập mờ, không giống như là không liên quan nha.
Có nữ nhân viên ăn kẹo lẩm bẩm nói: "Ai, cô nói xem người đàn ông lần trước tới công ty tìm Giang tổng có phải chồng của cô ta không?"
Đầu năm nay, ăn kẹo mừng liền không thể gọi người ta là bà cô nữa, nguyên nhân trực tiếp nhất vẫn là người ta đã không phải bà cô, đừng nhìn bọn họ còn trẻ tuổi như vậy nhưng còn chưa tìm được đối tượng đâu, so với người t a 30 tuổi kết hôn mang thai, giống như đều đã muộn.
Tựa như chỉ trong một đêm, tiến độ của Giang Gia Niên liền siêu việt hơn nhiều trong tưởng tượng của mọi người, thật là phát hiện làm người ta quẫn bách.
Nữ trợ lý phát kẹo xong, sau khi nghe đồng nghiệp nói liền liên tưởng đến buổi tối ngày hôm đó, cô gọi điện báo cáo gửi tài liệu, Giang tổng hỏi cô mấy vấn đề kia.
Cẩn thận ngẫn lại, chồng của Giang Gia Niên, thật là Hạ cơ trưởng của An Bình.
Đoán được việc này, nữ trợ lý có chút thất thần, những đồng nghiệp khác thấy cô hình như biết gì đó liền tiến lên truy hỏi: "Chồng Giang tổng làm gì vậy? Giang tổng là giám đốc, chồng cô ấy khẳng định cũng không kém đi?"
Có người ghen ghét nhàn nhạt nói: "Ngược lại tôi lại không cho là như vậy, phỏng chừng cô ta cũng sốt ruột, tùy tiện tìm một người liền gả đi, rốt cuộc cô ta suốt ngày nghe chúng ta bàn tán như vậy, có thể không tức giận sao?"
Nữ trợ lý cau mày, thanh thanh giọng nói, người sau nhanh chóng ngậm miệng lại, thật là quên mất tâm phúc của Giang Gia Niên còn đang ở đây, cô ta còn dám nói Giang Gia Niên như vậy, ngày nào đó bị khai trừ rồi cũng không biết chết như thế nào.
Mọi người đều ngậm miệng, không tiếp tục nói gì nữa, nhưng không đại biểu trên mạng xã hội cũng không nói.
Thời điểm Lâm Hàn Dữ biết chuyện này đã là lúc toàn công ty đều biết.
Giống như hiện tại anh ta không có quan hệ gì với Giang Gia Niên, mặc kệ chuyện gì, anh ta vẫn luôn là người biết cuối cùng.
Ánh mắt anh ta hoảng hốt, tư liệu trước mặt liền trở nên mơ hồ, theo bản năng chớp chớp mắt, một âm thanh lạch cạch vang lên, anh ta vừa cúi đầu nhìn, thấy tài liệu ướt.
Anh ta cư nhiên khóc.
Một người đàn ông, già đầu rồi, ba mươi mấy tuổi, cư nhiên khóc, thật là mất mặt!
Nhanh chóng giơ tay xoa xoa đôi mắt, sau khi tầm mắt rõ ràng, Lâm Hàn Dữ nhìn phần tài liệu cấp dưới đưa đến, không ngoài dự đoán, Hạ Kinh Chước quả nhiên là con trai của Hạ Uyên, chỉ là quan hệ cha con của bọn họ không tốt, đã nhiều năm không gặp mặt, Hạ Kinh Chước vẫn luôn làm việc ở trong nước, Hạ Uyên lại sinh hoạt mai danh ẩn tích ở nước ngoài, ước chừng khoảng 5 năm, hai người này vẫn luôn ở rrieeng hai nơi, trong đó có lén lút liên hệ điện thoại hay không thì đó là việc tư của bọn họ, kể cả người có bản lĩnh cũng không tra được.
Anh ta là con trai của Hạ Uyên.
Quan hệ của Hạ Uyên với An Bình rất sâu, sâu đến mức có thể nói lời tác động đến chủ tịch Tần Tùng.
Bình luận