Chương 59: 59
Giờ phút này Giang Gia Niên vô cùng khẩn trương, nhưng đối với Hạ Kinh Chước đã đối với phi hành thành thói quen cũng sẽ không như vậy.
Nhìn thấy bộ dáng của cô, anh bỗng nhiên sinh ra một ý tưởng không tốt lắm, nghĩ tới, liền nhanh chóng làm như vậy, vì thế mắt thường có thể thấy được, máy bay trực thăng ở trên bầu trời bắt đầu chợt cao chợt thấp, đổi tới đổi lui, lúc mới bắt đầu Giang Gia Niên còn có thể miễn cưỡng bảo trì bình tĩnh, nhưng rất nhanh liền không khống chế được bắt đầu thét chói tai, nhắm mắt lại không dám nhìn xung quanh.
"Đừng náo loạn nữa, anh lái cho tốt đi!!!"
Cô thở hổn hển nói ra yêu cầu của chính mình, khó có khi cô nói năng có khí phách cộng thêm kiêu căng ngạo mạn như vậy, khóe miệng Hạ Kinh Chước lơ đãng cong lên một chút, nhanh chóng ổn định trực thăng, tất cả quay về bình thường.
Giang Gia Niên chậm rãi mở mắt ra, còn có chút sợ hãi mà gắt gao nắm chặt tất cả những thứ nhìn như vững chắc bên người, cô nuột một cái, chớp đôi mắt, vẫn cứ vô cùng khẩn trưởng.
"Một lát nữa chúng ta liền hạ xuống."
Có lẽ thấy cô quá sợ hãi, Hạ Kinh Chước rốt cuộc đại phát từ bị mà nói với cô muốn hạ xuống, trong nháy mắt Giang Gia Niên thả lỏng một chút, nhưng khi cô nhìn thấy phía dưới máy bay là đồng rộng mênh mông vô bờ cùng hồ nước, lại có chút hoảng loạn hỏi: "Chúng ta đến đâu vậy?"
Nói thật, đối với tốc độ của máy bay Giang Gia Niên không có quá nhiều khái niệm, ở trên bầu trời không có vật tham chiếu, cô cũng không quá phân biệt được đông tây nam bắc, cho nên hiện tại ở đâu, ở phương hướng nào, muốn đi đâu, cô hoàn toàn không biết gì cả.
Hạ Kinh Chước nghiêm túc mà thao tác máy bay trực thăng, phải biết rằng thời điểm làm việc bình thường, ngay cả Hình Chu phó phi công cũng đều rất ít khi dám hỏi anh trực tiếp vấn đề như vậy, rốt cuộc vấn đề này nghe thấy thật ngu ngốc, hơn nữa Hạ cơ trưởng là nhân vật như thế nào, phi công có tiền đồ nhất công ty, chưa đến 30 tuổi đã bắt đầu chuẩn bị thăng lên thành giáo viên cơ trưởng đi khảo thí người khác, tương lai nói không chừng còn trở thành lãnh đạo nòng cốt của An Bình, người ưu tú như vậy lại đi hỏi câu hỏi đây là đến nơi nào giống như tài xế xe thuê, thật có chút đại tài tiểu dụng.
Nhưng mà đối mặt với nghi vấn của Giang Gia Niên, Hạ Kinh Chước tựa hồ không cảm thấy bị khinh nhờn một chút nào, anh nhanh chóng trả lời, hơn nữa bắt đầu cho trực thăng hạ xuống.
"Tôi mang em đi gặp một người, đừng lo lắng, chúng ta còn ở Giang Thành."
Giang Thành cũng là một thành phố lớn trong nước, diện tích tự nhiên cũng không nhỏ. Thời gian bọn họ bay cũng không tính là dài, cho nên cũng sẽ không đi được khoảng cách quá xa.
Đến khi hạ xuống, bọn họ đáp xuống nóc nhà rộng mở của một tòa nhà hai tầng, nóc tòa nhà này thật sự rất lớn nhưng không có tạo hình gì, rất giản dị, giữa không gian núi rừng nhìn qua vô cùng kỳ lạ.
Cảm giác trực thăng hạ xuống cũng không quá giống với khi máy bay dân dụng hạ cánh, lần này ngồi ở trực thăng này, Giang Gia Niên rốt cuộc hiểu rõ vì sao phi công lại khốc như vậy, ít như vậy, thật sự là lái máy bay so với lái xe khó hơn quá nhiều, giấy phép điều khiển các loại máy bay dân dụng cũng không dễ lấy.
Bình luận