Chương 53: 53
Thời gian cũng không quá muộn, có điện thoại liên lạc, hẹn thời gian trước, lúc đến bệnh viện cũng không đến mức không gặp được bác sĩ.
Hạ Kinh Chước dừng xe trong bãi đỗ xe, Giang Gia Niên cởi đai an toàn, tự mình mở cửa đi xuống, sau đó liền muốn đóng cửa rời đi, nhưng trong giây lát cô lại cảm thấy như vậy xa cách đến mức vô tình, cho nên đành phải tạm dừng động tác, cách cửa nói "Cảm ơn", lúc này mới đóng cửa rời đi, bước chân không tự giác nhanh hơn, lại không tự giác mà thả chậm lại, nhanh hơn là muốn nhanh gặp bác sĩ một chút, thả chậm là do bụng mơ hồ đau liên hồi.
Tay không tự giác liền ôm bụng, đây là phản ứng tự nhiên của thân thể khi cảm giác được nguy cơ, cũng không chịu sự khống chế của đại não, nếu cô ý thức được chắc chắn sẽ không làm như vậy, bởi vì cô có thể cảm giác được người đàn ông phía sau bước chân ngày càng gần rồi.
Hạ Kinh Chước vẫn chưa rời đi, ngược lại ở lại, anh còn chưa thay chế phục, từ công ty đi ra liền đưa cô tới bệnh viện, hiện giờ người mặc chế phục đứng ở cửa bệnh viện người qua lại không dứt, hoàn toàn nổi bật.
"Cảm mạo?"
Ngữ điệu mang theo nghĩ hoặc, anh chuyển tới trước mặt cô, khí chất trầm ổn mà cao quý, hơi rũ tầm mắt lộ ra vài phần khó lường.
"Cảm mạo vì sao lại ôm bụng?" Anh hỏi, thanh âm cuối câu không khỏi mang theo chút lạnh lẽo.
Đây là vấn đề không dễ trả lời.
Cô tuyệt đối không hy vọng anh biết chân tướng, cho nên chỉ có thể tùy tiện tìm cái lý do.
"Có chút cảm mạo, bị họ khan, bụng có chút đau, có thể ăn phải gì đó, tôi trở về tự mình nghỉ ngơi một chút là được. Cảm ơn Hạ cơ trưởng đã đưa tôi đến đây, anh mau trở về đi, thời gian cũng không còn sớm, không thể chậm trễ anh."
Thanh âm nói chuyện của cô rất nhu hòa, không biết là cố tình hạ thấp hay là thật sự không có sức lực.
Nói xong cô liền xoay người đi vào bệnh viện, Hạ Kinh Chước rất ít khi bị người cự tuyệt, lần đầu tiên anh gặp phải tình huống như vậy, nếu dựa theo suy nghĩ bình thường, tính tình anh trời sinh lạnh bạc bị người đối xử như vậy chắc chắn sẽ quay đầu rời đi, nhưng anh không làm như vậy.
Anh làm lơ tầm mắt chung quanh nhìn lại, lặng yên không tiếng động mà đi theo phía sau Giang Gia Niên vào bệnh viện, anh phát hiện cô không bình thường, mà sau khi cô tiến vào bệnh viện thỉnh thoảng lại quay đầu lại nhìn tìm kiềm cẩn thận, càng làm anh nghi ngờ hơn.
Giang Gia Niên xem như vô cùng cẩn thận.
Mỗi khi bước đi vài bước cô liền quay đầu một lần, bảo đảm Hạ Kinh Chước không theo kịp mới tiếp tục.
Lúc vào thang máy, cô cũng xác nhận mấy lần xung quanh không có người quên mới đi vào. Cô căn bản không nghĩ đến, thời điểm cửa thang máy của cô vừa đóng lại, liền có người đi đến chỗ cửa tháng máy chờ đợi con số tầng lầu cuối cùng.
Mới vừa rồi tiến vào thang máy có tổng cộng ba người, thang máy dừng hai lần, một lần là tầng ba, một lần là tầng sáu, Hạ Kinh Chước đến tầng ba trước, ra cửa thang máy liền đi về bên trái, nói thật chế phục của anh thật sự rất rêu rao, hơn nữa dung mạo kia cũng không thể bắt bẻ, mặc dù lãnh đạm giống như tuyết làm người khó có thể tới gần, mọi người cũng không có biện pháp dời mắt khỏi anh.
Bình luận