Chương 37: 37
Ngay cả bạn bè cũng không phải, có quá nhiều liên hệ như vậy đúng là không tốt, thậm chí không thể nói là hợp lý.
Trận gút mắc này tới nay, đơn giản là bởi vì buổi tối say rượu xong hồ đồ ngày đó, hôm nay chiếu cố, hơn nữa những cái đồ dùng chi đáo đó, hẳn có thể xem như ưu khuyết điểm để bù trừ đi.
Mang theo anh mắt dò xét như vậy, Giang Gia Niên nhìn chăm chú vào Hạ Kinh Chước, quan sát vẻ mặt biến hóa của anh, hy vọng có thể nhìn ra tâm tư của anh. Hạ Kinh Chước vỗn dĩ muốn uống ngụm cháo, nhưng nghe thấy Giang Gia Niên nói xong, một chút cảm giác muốn ăn cũng không còn.
Rõ ràng trước mắt bày một bàn mỹ thực, lại giống như là thuốc độc, anh không muốn ăn một chút nào, phảng phất như nếu anh ăn thì chính là đồng ý với lời nói của cô, chính là nhận thua.
Giang Gia Niên giống như không hề phát hiện ra việc này, tiếp tục nói: "Anh nếu không nói lời nào tôi coi như anh đáp ứng rồi, thời gian cũng không còn sớm, anh từ từ ăn, tôi đi trước."
Cô đứng lên, cởi bỏ tạp dề, hướng về phía anh cười một chút, rời khỏi phòng bếp, tự lấy đồ của mình xong liền cứ như vậy đi rồi.
Ngồi ở bàn ăn, Hạ Kinh Chước đưa lưng về phía cô, anh có thể nghe thấy động tĩnh của cô, nghe thấy âm thanh chốt mở cửa, biết rõ cô phải đi, trong lòng có thanh âm đang không ngừng nói đừng để cô đi, nhưng anh căn bản không duỗi tay ra giữ lại.
Lại một lát sau, trầm mặc đoạn thời gian này đại khái cũng đủ cô xuống dưới lầu, cô hẳn là sẽ nhanh chóng lái xe rời đi, Hạ Kinh Chước nhìn đồ ăn trước mắt, còn bốc lên hương khí nóng hầm hập, không ăn thật sự đáng tiếc.
Có lẽ là cảm thấy đáng tiếc đi, lại có lẽ chỉ là đói bụng, Hạ Kinh Chước một lần nữa cầm đôi đũa lên, rất bình tĩnh ăn cơm, anh ăn thật sự rất chậm, trong phòng yên tĩnh, một người sinh hoạt đã thành quen sẽ không cảm thấy gì, nhưng một khi từng có người khác tới làm bạn, khó tránh khỏi sẽ cảm thấy tiêu điều tịch lạc.
Cuối cùng anh vẫn là ăn bữa cơm này.
Đến cuối cùng, anh tựa hồ vẫn là tán đồng cách nói của cô, nhận thua.
Bởi vì thời gian quá muộn, sau khi Giang Gia Niên rời đi liền trực tiếp về nhà, không có qua công ty.
Cô đậu xe ở trong bãi xong, xách theo ba lô đang muốn đi vào hàng hiên, trước mắt bỗng nhiên sáng ngời, ánh sáng đâm vào mắt không thể mở ra được.
Cô giờ tay lên che ánh sáng một chút, trong lòng nói là ai vô duyên như vậy, lái xe ở trong tiểu khu còn bật đèn chiếu xa như thế? Chờ đến khi ánh đèn bên kia dân dần biến mất, cô liền nhìn qua, không phải xe đi rồi, mà là người trên xe bước xuống nên đã tắt đèn xe.
Giang Gia Niên nhìn người đàn ông đứng bên cạnh chiếc xe kia, anh ta đi về phía cô bên này, cũng không biết đã đợi cô bao lâu.
"Em đã trở lại rồi." Người đàn ông nhẹ nhàng thở ra, tươi cười có chút thoải mái, từ vẻ mặt cùng lời nói của anh ta cũng không khó đoán ra anh ta đã chờ ở chỗ này rất lâu rồi.
Bình luận