🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 97: Trò chơi Quốc Vương

Tư Dật được chọn.

Toàn bộ bệnh viện số hai, đặc biệt là khoa ung bướu đều rất vui vẻ, hận không thể chiêng trống vang trời pháo nổ rộn rã để thể hiện sự vui mừng.

Bọn họ chẳng những đánh bại đối thủ lâu năm là bệnh viện số một, mà lần này còn đạp Bắc Hiệp xa tận chân trời xuống dưới chân, thật là nở mày nở mặt.

Tất cả là bởi vì bệnh viện của bọn họ có bác sĩ Tư đẹp trai đến kinh thiên động địa.

Nhưng bản thân Tư Dật lại cực kỳ không vui.

Từ nhỏ đến lớn, anh vẫn luôn tuân theo nguyên tắc dựa vào đầu óc ăn cơm, nguyên nhân là khi còn nhỏ đi theo bảo mẫu ra cửa mua đồ ăn vặt, vào quán nước ven đường sử dụng loại máy kiểm tra chỉ số IQ mà khi bỏ vào hai tệ tiền xu sẽ nhấp nháy đèn nhiều màu và phát nhạc, kết quả đã đánh bại 99% dân số cả nước, đạt được danh hiệu tiểu bá vương IQ.

Cho nên anh vẫn luôn cảm thấy hai chữ ‘bình hoa’ này hoàn toàn không có liên quan gì đến anh.

Bây giờ thì không được, còn chưa lên làm chủ nhiệm, còn chưa cầm dao chính trong phẫu thuật đã thành cành hoa của bệnh viện số hai, ngày ngày bị các loại đồng nghiệp, người nhà đồng nghiệp, bệnh nhân, người nhà bệnh nhân vây xem.

Anh lại không thể đi tìm nhóm thân hữu người nhà kia tính sổ, dù sao mọi người cũng là chân tình thật cảm giúp anh lôi kéo phiếu bầu.

“Hôm nhận thưởng nhớ mặc đẹp trai vào nhé, làm vẻ vang bệnh viện số hai chúng ta.”

Trước khi chủ nhiệm Lưu đi Bắc Kinh vỗ vỗ vai anh nói lời thấm thía.

Trước khi anh đi Bắc Kinh một ngày thì Cố Dật Nhĩ và Phó Thanh Từ đã trở lại.

“Tổ chức một bữa tiễn Dật ca đi!” Nhị Canh đề nghị.

Tư Dật lại nhớ tới thật lâu trước kia, khi mọi người còn học cấp ba, bởi vì anh phải đi Bắc Kinh tham gia huấn luyện nên lúc ấy Nhị Canh cũng đề nghị thế này.

Thời gian vòng đi vòng lại, không nghĩ tới bữa chia tay vui vẻ thứ hai lại cách lâu như vậy.

Nhưng lúc này, anh không còn oán giận: “Chỉ là đi một khoảng thời gian chứ không phải vĩnh viễn không trở về.”

Nhiều năm trước nói như vậy, ai ngờ chờ anh trở về, hết thảy đã thật sự không còn hoàn chỉnh, đời người có quá nhiều thứ không biết trước và không thể xác định khiến anh không dám dễ dàng nói ra hai chữ về sau.

Anh chỉ nghĩ, nhân lúc cuộc đời còn tốt đẹp thì quý trọng mỗi một phút một giây, quý trọng mỗi người đang ở cạnh.

Nhóm người này của bọn họ, từ đồng phục đến tây trang, từ ngây ngô đến trưởng thành, cho dù không có khả năng lại có thể cười vô ưu vô lự như khi đó, nhưng ít nhất, vẫn còn có nhau.

Nhị Canh thổ hào vung tiền đặt một phòng tổng thống VVVIP.

Theo như lời cậu ta thì bởi vì đã lâu chưa được tới KTV ca hát, hôm nay nhất định phải gào rách cổ họng mới được.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...