Chương 87: Bắt gian
“Hôm nay uống cũng khá rồi, chúng ta về đi?” Có người đề nghị.
Lâm Vĩ Nguyệt vội vàng nói: “À …ờm, mọi người về trước đi, tôi chờ bạn một lúc.”
Ánh mắt những người khác lập tức trở nên thâm ý.
Phụ đạo viên hỏi đầu tiên: “Cô Lâm, cô còn hẹn bạn sao?”
Lâm Vĩ Nguyệt cũng không biết giải thích như thế nào, đành phải gật đầu.
“Xem cô nóng vội thế này, hẳn là bạn trai hả?” Có người nhạy cảm đoán được cái gì, cười tương đối đáng khinh.
Lâm Vĩ Nguyệt có chút không biết làm sao: “Chỉ là bạn bè thôi.”
“À à à, quả thật là nam kìa? Vậy không được, chúng ta phải ở lại nhìn xem bạn trai của cô Lâm trông thế nào.”
Thái độ của phụ đạo viên có chút bất mãn: “Cô Lâm, nếu cô đã có đối tượng phát triển thì còn đi xem mặt làm gì?”
Lâm Vĩ Nguyệt đang muốn mở miệng giải thích thì thấy cửa thang máy cách đó không xa mở ra, Tư Dật với thần sắc vội vàng bước ra.
“Tư Dật.” Lâm Vĩ Nguyệt gọi anh một tiếng.
Tư Dật đi tới, mày nhíu chặt: “Nhĩ Đóa đâu?”
Những người khác kinh ngạc đến nói không ra lời.
“Cô Lâm, đây là bạn của cô?”
Cũng khó trách cô Lâm lại chướng mắt người mà phụ đạo viên giới thiệu, bên cạnh có người đẹp trai thế này ai còn có thể hạ thấp điều kiện mà tìm người khác.
Tư Dật mặc áo khoác dáng dài càng khiến người anh nhìn cao hơn, chi lan ngọc thụ, cổ áo hơi lộn xộn, cà vạt khẽ buông lỏng, rõ ràng là chạy vội tới.
(Chi lan ngọc thụ: một câu nói của Tạ An đời Tống ‘tử đệ như chi lan ngọc thụ’, ý chỉ đệ tử, con em ưu tú)
Người đàn ông tuấn dật thanh quý ánh mắt thâm trầm, vẻ mặt không vui, một tay nhấc Lâm Vĩ Nguyệt lên: “Đưa tớ đi.”
Lâm Vĩ Nguyệt ngơ ngác gật đầu, chào hỏi với những người khác rồi đưa Tư Dật đi về phía phòng VIP.
Hai người biến mất khỏi đại sảnh.
“Người đàn ông kia rốt cuộc là ai vậy?” Biết rõ không ai biết nhưng vẫn không nhịn được mà hỏi ra.
“Không biết, tôi còn đang so sánh xem anh ta và vị phó giám đốc kia ai đẹp trai hơn.” Giáo viên nữ nuốt nuốt nước miếng, “Tôi khá thích kiểu băng sơn mỹ nhân, nhưng mà người kia thật sự quá đẹp trai, muốn cầu xin cô Lâm giới thiệu!”
“Thôi đi, tôi vừa mới để ý lúc anh ta kéo cô Lâm, trên tay có đeo nhẫn, hẳn là có chủ rồi.”
Mọi người có chút thất vọng thở dài.
Phụ đạo viên lại thở ra một hơi, còn tưởng rằng cô Lâm có đối tượng điều kiện tốt như vậy để suy xét.
Cửa phòng VIP.
Tư Dật chỉ vào cánh cửa đóng chặt: “Phòng này?”
“Ừ.” Ngữ khí của Lâm Vĩ Nguyệt trầm trọng, “Lát nữa vào cậu nhất định phải bình tĩnh, đừng làm ra chuyện trái pháp luật.”
Bình luận