Chương 81: Sinh nhật
“Dật ca, Dật ca?” Khuôn mặt to tướng của Nhị Canh dí đến sát màn hình gọi vài tiếng, “Sao không có phản ứng gì vậy? Đơ rồi à?”
Tư Dật phục hồi tinh thần lại, ngữ khí nhàn nhạt: “Vừa bị đơ.”
“Ò, anh có thể suy xét một chút về cái em vừa nói.” Nhị Canh khôi phục lại sự cợt nhả, “Dật ca anh cũng mười tám rồi, là lúc để trở thành một người đàn ông chân chính.”
Tư Dật liếc cậu ta một cái: “Cậu không phải?”
“Anh thân thể khỏe mạnh vô bệnh vô tai so đo với em làm gì? Người nửa chân đã bước vào quan tài như em đến đâu hay đến đó thôi.”
Tư Dật nhíu mày: “Học muội còn ở bên cạnh cậu không?”
Nhị Canh nhếch môi: “Em ấy với Lâm Vĩ Nguyệt vừa mới ra ngoài đi WC, trong phòng bệnh chỉ có một mình em thôi.”
“Một mình cũng không thể nói hươu nói vượn.” Tư Dật dừng một chút, trêu chọc ngược lại, “Nếu không tôi sẽ hoài nghi cậu bị bệnh nam khoa.”
Nhị Canh sửng sốt, oa oa kêu to: “Em rất bình thường!”
“Vì hạnh phúc của bản thân, cậu vẫn là nên định kỳ đi nam khoa kiểm tra một chút đi.” Đuôi lông mày của Tư Dật hơi nhếch lên, ngữ khí nhạt nhẽo, “Miễn cho bộ phận nào đó thoái hóa.”
“Dật ca anh thay đổi rồi!” Nhị Canh chỉ vào màn hình trừng anh, “Ngày xưa anh rất ngây thơ!”
Tư Dật chớp mắt: “Tôi là nghĩ cho cậu và học muội thôi.”
“Em còn lâu mới bắt nạt Tử Tụ.” Nhị Canh hừ một tiếng, “Em ấy xứng đáng với người tốt hơn.”
Câu sau như là vô tình, cứ như vậy nhẹ nhàng nói ra miệng.
Ánh mắt Tư Dật căng thẳng: “Nhĩ Canh Lục, cậu đang trù mình chết sao?”
Nhị Canh dường như cũng ý thức được mình vừa nói gì, cậu vuốt cái mũi pha trò: “Học muội sống lâu trăm tuổi, ở bên cạnh em quá tội.”
“Cậu cũng có thể sống lâu trăm tuổi.”
Nhị Canh xua xua tay: “Đã biết đã biết, em chờ anh trở về, cúp đây, bác sĩ sắp tới kiểm tra phòng rồi.”
Cậu nói xong câu đó, cũng không biết có phải chột dạ hay không mà lần đầu chủ động cúp máy.
Cũng không biết mình có thể sống đến ngày Dật ca trở thành bác sĩ không.
Thật sự rất nhớ anh ấy.
Trước kia cứ cảm thấy tình cảm giữa các nữ sinh dính lấy nhau rất làm ra vẻ, đi WC cũng phải tay cầm tay cùng đi, bây giờ nghĩ lại thì giữa nam sinh với nhau thật ra cũng làm ra vẻ lắm.
Chỉ là họ đem tình cảm giấu sau sự tùy tiện, không phô trương, nhưng lại rất mãnh liệt.
Kiếp này có rượu phụng bồi, không rượu cũng không sao, có phong có nguyệt, có bạn bầu bạn.
“Anh gọi xong rồi à?”
Du Tử Tụ vừa bước vào đã thấy Nhị Canh nằm trên giường ngây ngốc.
Bình luận