Chương 8: Hoa khôi
Bảy ngày nghỉ Quốc Khánh chớp mắt đã trôi qua.
Vô số người muốn lưu lại bước chân vội vàng của lễ Quốc Khánh, nhưng Quốc Khánh đến đầu cũng không hề ngoảnh lại, quyết tuyệt rời đi.
Không muốn đi học không chỉ có học sinh, còn có các giáo viên nữa.
Mộ Tử Sư sáng tinh mơ ngáp dài tới trường học. Nhớ tới một đống bài tập đã giao, cho dù buổi sáng chỉ phải lên lớp có một tiết, nhưng có lẽ chỉ ở văn phòng chữa bài tập cho họ sinh cũng có thể chữa đến tận trưa.
Thật ra giáo viên cũng không muốn giao nhiều bài tập cho học sinh đâu, xem nhiều đau mắt.
Có mấy thầy cô giáo còn đến sớm hơn cả anh, tươi cười chào hỏi với anh: “Thầy Mộ, sớm vậy, nghỉ Quốc Khánh có đi đâu chơi không?”
Mộ Tử Sư bất đắc dĩ cười: “Chả đi đâu, Quốc Khánh mà ra ngoài không phải là tự tìm tội sao?”
“Cậu còn trẻ như vậy, có ngày nghỉ là phải thường xuyên đi ra ngoài chứ.”
Anh vội vàng vẫy tay: “Có mấy năm từ lúc tốt nghiệp đến lúc đi làm, tôi gần như là chưa từng dừng chân lại. Hiện tại thật vất vả mới ổn định được, tôi cảm thấy không có chỗ nào thoải mái hơn ở nhà.”
Lúc này thầy Vương vừa mới bước vào văn phòng lên tiếng trêu ghẹo: “Không nghĩ tới thầy Mộ trước kia cũng là lãng tử lòng mang sông núi nhỉ.”
Thầy Vương là giáo viên ngữ văn của nhất ban, giáo viên giỏi của tỉnh, học thức uyên bác, phong cách giảng dạy vừa trang trọng vừa khôi hài, rất được học sinh yêu quý.
“Đâu có, chỉ là trước kia thích đi khắp nơi chơi chơi mà thôi.”
Thầy Vương cười ha hả: “Chuyện tốt mà, cả đời con người không thể ở mãi một chỗ được. Đi ra ngoài trông thấy nhiều việc đời là chuyện tốt, lúc lên lớp giảng bài, bọn học sinh nghe buồn tẻ, còn có thể nói một vài chuyện thú vị làm không khí lớp sinh động lên. Lần trước tôi kể chuyện tôi đi chơi ở sông Yến Hà, sâu ngủ của đám nhóc đó lập tức không thấy tăm hơi.”
Mộ Tử Sư gật đầu: “Thật sự là được lợi không ít.”
Thầy Vương uống ngụm trà, còn nói thêm: “Nhưng mà học sinh lớp 10-1 rất tự giác, cho dù không kể chuyện, bọn nó cũng sẽ ngoan ngoãn nghe giảng bài, đại biểu môn học của cậu giờ đã đến phòng học đọc sách rồi đấy.”
“A?” Mộ Tử Sư có chút kinh ngạc, “Còn một lúc nữa mới đến tiết tự học buổi sáng mà.”
“Không biết, chắc là đứa nhỏ này ở ký túc xá.” Thầy Vương thích nhất là kiểu học sinh vừa học giỏi vừa chăm chỉ như vậy, “Trên lớp rất chăm chú nghe giảng, ghi chép cũng không có chút cẩu thả nào.”
Một cô bé vóc dáng nho nhỏ, đồng phục nhỏ nhất mặc trên người cũng vẫn cảm thấy rộng, một đôi giày vải bạt đơn giản, cột tóc đuôi ngựa đơn giản, là học sinh ngoan ngoãn nhất, bớt lo nhất trong mắt các thầy cô.
Không giống với Cố Dật Nhĩ các phương diện đều cực kỳ ưu tú, Lâm Vĩ Nguyệt luôn có khí chất như một bông cỏ lau.
Có lẽ cũng là do hoàn cảnh gia đình.
Bình luận