Chương 79: Nước hoa có độc
“Ai da, Tư Dật tới rồi à.”
Người đang nói chuyện cùng anh là tổ trưởng tổ tổ chức, Tư Dật là cán sự dưới quyền anh ta. Ngay từ đầu đã có vài tổ muốn cướp Tư Dật, vị tổ trưởng này dựa vào chính mình to cao sức lớn mà từ trong đám người cướp được tờ thông tin cá nhân của Tư Dật.
Tổ trưởng đặt tay lên vai Tư Dật, bĩu môi: “Cố Dật Nhĩ ở đằng kia kìa, mau sang ngồi cùng người ta đi, sao đến muộn thế?”
“Giáo sư đột nhiên tìm em nên mất chút thời gian, cảm ơn đàn anh.”
Đỗ Vũ Hân thấy Tư Dật muốn đi về phía trong góc thì vội vàng gọi anh lại: “Cậu không ngồi với các tổ trưởng sao?”
“Tôi muốn ngồi cùng bạn gái.” Tư Dật mỉm cười, quay đầu đi về phía bên kia.
Đỗ Vũ Hân nhìn bóng dáng anh, tay rũ ở hai bên sườn yên lặng siết chặt lại.
Cố Dật Nhĩ đang ăn điểm tâm ngọt thì đỉnh đầu truyền đến một giọng nói mang ý cười: “Nhĩ Đóa.”
Cô ngửa đầu, ngữ khí nhàn nhạt: “Sao lại tới muộn vậy?”
“Giáo sư tìm anh có chút việc.” Tư Dật không hề nề hà với ngữ khí của cô, anh cười nói với mấy người bạn cùng phòng đang ngồi cạnh cô, “Có thể cho tớ ngồi cùng với được không?”
Từ Dĩnh ngồi bên cạnh Cố Dật Nhĩ lập tức đứng dậy ngồi ké vào hai người bạn cùng phòng đang ngồi đối diện, nhường chỗ ngồi bên cạnh Cố Dật Nhĩ.
Tư Dật ngồi bên cạnh cô, đôi mắt quét qua đồ ăn cô lấy trên bàn, có chút bất đắc dĩ: “Bây giờ đã ăn điểm tâm ngọt, lát nữa sẽ không ăn được món chính.”
“Em thích ăn cái này.” Cố Dật Nhĩ nhíu mày, lại nuốt một miếng bánh kem.
Tư Dật duỗi tay lau bên miệng cô: “Em con mèo nhỏ lấm lem này.”
Cố Dật Nhĩ đỏ mặt: “Có người nhìn đấy.”
Tư Dật nhướng mày nhìn về phía ba bạn cùng phòng của cô.
Ba bạn cùng phòng trăm miệng một lời bịt tai trộm chuông: “Bọn tớ cái gì cũng không thấy! Hai người tiếp tục đi!”
“Nhĩ Đóa, em muốn ăn xương sườn không?”
Cố Dật Nhĩ lắc đầu: “Xương sườn chỗ này quá cứng.”
“Mì Ý?”
“Nhớ thêm sốt cà chua.”
Tư Dật đứng dậy, ngoéo cằm cô một cái: “Anh biết rồi, chờ đấy.”
Rõ ràng chỉ là đối thoại đơn giản, động tác đơn giản, nhưng hai người kia lại như diễn phim thần tượng, nhìn kiểu gì cùng thấy ngọt khé cổ.
Tư Dật đi lấy mỳ Ý cho Cố Dật Nhĩ, Từ Dĩnh thò qua nhỏ giọng hỏi: “Tư Dật gọi cậu là Nhĩ Đóa?”
“Ừ.” Hai mắt Cố Dật Nhĩ vẫn nhìn chằm chằm bánh kem, “Biệt danh.”
“Trước nay không nghe thấy cậu nhắc đến.” Từ Dĩnh khó hiểu, “Là nhũ danh của cậu à?”
“Không phải.” Cố Dật Nhĩ bỏ một quả dâu tây vào miệng, “Chỉ có anh ấy gọi như vậy.”
Bình luận