🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 74: Bác sĩ Tư

Cố Dật Nhĩ tỉnh lại trong phòng bệnh.

Vừa mở mắt đã thấy trần nhà trắng muốt, cô giật giật cánh tay, còn may, chưa phế, chỉ hơi đau.

Lại giật giật chân, nhẹ nhàng thở dài một hơi, không tàn phế.

“Tỉnh rồi hả? Cố đại anh hùng?”

Cô nhìn sang bên cạnh, Cao Tự Án đang ngồi ở đây, trên tay anh là quả táo đã gọt được một nửa.

Lúc ấy đánh đến đỏ mắt, trong đầu chỉ nghĩ đến chuyện Lâm Vĩ Nguyệt suýt chút nữa bị đám súc sinh này hại chết, nếu cô không tranh thủ lúc cảnh sát còn chưa tới mà đánh thêm mấy cái thì trong lòng khó mà cân bằng.

Sau đó cô ở trong màn mưa thấy Phó Thanh Từ chậm rãi ngã xuống, lại nghe thấy Lâm Vĩ Nguyệt tê tâm liệt phế kêu lên, lại sau đó, nghe được tiếng còi cảnh sát, dưới cơn mưa to, tiếng còi gai nhọn cắt qua màng tai, đèn cảnh sát xanh đỏ xuyên thấu qua nước mưa dày đặc chiếu vào mặt, lập tức lối đi nhỏ đen nhánh này trở nên vô cùng sáng rõ, cô mở to mắt nhìn trời, một hơi ngạnh ở yết hầu cuối cùng cũng phun ra được.

Lúc sau, xe cứu thương cũng tới.

Vốn dĩ cô gọi xe cứu thương chỉ để cứu Lâm Vĩ Nguyệt, lại không nghĩ rằng mấy người bọn họ đều phải lên cáng.

Cô nhìn thấy Lâm Vĩ Nguyệt ôm Phó Thanh Từ, áo đồng phục trắng ngoại trừ bùn đất thì toàn là máu.

Đỏ tươi, chói mắt, lại đáng sợ.

Lâm Vĩ Nguyệt khóc lớn gọi tên Phó Thanh Từ, mà thiếu niên kia vốn đã có khuôn mặt tái nhợt yếu ớt lúc này còn lộ ra một tia tử khí, cho dù cô ấy gọi thế nào cũng không mở mắt đáp lại.

Cô nhìn thấy Lâm Vĩ Nguyệt dùng cơ thể nhỏ bé của mình ôm Phó Thanh Từ vào lòng, lại nhìn thấy cả thần sắc điên cuồng của Phó Thanh Lai muốn tiến lên chạm đến người đang nằm trong lòng cô ấy.

Ở trong mắt Cố Dật Nhĩ, Lâm Vĩ Nguyệt là người trên mặt luôn mang theo nụ cười ngọt ngào, cho dù cuộc sống vất vả gần như cướp đi mọi vui vẻ, nhưng trước nay cô ấy chưa từng vì thế mà suy sụp tinh thần.

Cô ấy lạc quan, thiện lương, lại kiên cường, cô ấy thích nói nhất là câu, tớ phải chăm chỉ đọc sách, tương lai tìm một công việc tốt để dưỡng lão cho ba tớ.

Cô ấy sẽ tiếp nhận một cách thích hợp lòng tốt của bạn bè xung quanh, nhưng nhất định sẽ nói cảm ơn. Cô ấy có lòng tự trọng, nhưng lại gãi đúng chỗ ngứa, sẽ không lỗ mãng, sẽ không cậy mạnh, thời khắc duy trì được điểm mấu chốt, không quá phận mà ỷ lại người khác.

Lâm Vĩ Nguyệt gào thét kêu Phó Thanh Lai cút xa một chút.

Cô ấy dùng sức đẩy ngã Phó Thanh Lai trên mặt đất, gần như dùng hết sức lực toàn thân gào rống với cô ta.

Cô tránh ra! Đừng chạm vào cậu ấy!

Giọng nói của cô ấy khàn khàn, dây thanh quản đã bị gào rách, mỗi một câu đều hao hết sức lực nhưng vẫn che chở Phó Thanh Từ không cho Phó Thanh Lai tới gần một bước.

Từ trước đến nay Cố Dật Nhĩ chưa từng thấy dáng vẻ này của cô ấy.

Sau đó, trên xe cứu thương, Nhị Canh nằm bên cạnh cô bỗng nhiên lâm vào hôn mê, bắt đầu sốt cao.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...