🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 73: Lớp 12 (2)

Lúc nhận được điện thoại của Cố Dật Nhĩ, trong lòng Tư Dật cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.

Phó Thanh Từ cho rằng kết thúc, chẳng qua là cậu cho rằng mà thôi chứ Phó Thanh Lai chưa từng buông tha cậu.

Đây không phải lần đầu tiên cô ta sử dụng bạo lực học đường, trước kia những nữ sinh đó chỉ là tiếp xúc với Phó Thanh Từ mà thôi, còn Lâm Vĩ Nguyệt lại trực tiếp được Phó Thanh Từ thích.

Cô ta yêu Phó Thanh Từ tận xương như vậy sao có thể bỏ qua cho Lâm Vĩ Nguyệt.

“Thầy Mộ gọi điện thoại cho tớ nói rằng trước khi thi Vĩ Nguyệt bị người gọi ra ngoài, sau đó thì không trở về, thầy hỏi tớ có biết chuyện gì xảy ra không?”

***

Trời mưa quá lớn, cho dù bung dù cũng không thể nào ngăn nước mưa táp vào.

Lâm Vĩ Nguyệt cứ như vậy quỳ rạp trên mặt đất, tùy ý để nước mưa đánh vào người mình.

“Lâm Vĩ Nguyệt, bây giờ nhìn mày như một con côn trùng đáng thương.”

Lâm Vĩ Nguyệt cố gắng ngẩng đầu thấy rõ người trước mắt.

Cô dùng tay chống đất, miễn cưỡng nâng nửa người trên của mình lên, giọng nói yếu ớt: “Cô lừa tôi ra ngoài chỉ để nói những lời này sao?”

“Một học sinh nghèo mỗi năm nhận tiền trợ cấp, mẹ mất sớm, ba làm việc ở công trường, có chỗ nào đáng để cho người ta thích sao?” Phó Thanh Lai ngồi xổm xuống, nắm cằm Lâm Vĩ Nguyệt đánh giá, “Được anh trai tao thích, có một đám bạn bè có tiền vây quanh, có phải mày cảm thấy mình sắp bay lên cành cao biến thành phượng hoàng rồi không?”

Cô ta nói xong câu đó thì chán ghét hất cằm cô đi, lắc lắc tay đứng lên.

“Anh trai tao vì mày, thậm chí thuyết phục ba mẹ đưa tao ra nước ngoài, anh ấy cho rằng chỉ cần thoát khỏi mí mắt tao là có thể vui vẻ cùng mày ở bên nhau, thật là vừa ngây thơ vừa ngu xuẩn.” Phó Thanh Lai đắc ý cười, tiếng cười như gai sắc nhọn, “Tao không nhìn được, chẳng lẽ lại không biết dùng người thay tao trông chừng sao?”

Lâm Vĩ Nguyệt nhắm mắt: “Cô thật là đáng sợ.”

“Tao đáng sợ còn không phải bởi vì thích anh ấy à! Tao với anh ấy từ nhỏ lớn lên cùng nhau, trước kia anh ấy đối xử rất tốt với tao, nhưng từ khi tao nói thích anh ấy thì anh ấy đối với tao càng ngày càng lãnh đạm, tao có chỗ nào không tốt, tại sao anh ấy không thích tao?” Phó Thanh Lai lẩm bẩm, ánh mắt tan rã, “Anh ấy không thích tao cũng không sao, tao sẽ trói anh ấy ở nhà, anh ấy chỉ có thể nhìn một mình tao, chỉ có thể nói chuyện với một mình tao, dần dần, anh ấy sẽ thích tao, nhưng mày, mày lại là cái thứ gì từ đâu nhảy ra!”

Lâm Vĩ Nguyệt ngẩng đầu, nước mưa cuốn đi vết máu bên miệng cô: “Cô càng như vậy, Phó Thanh Từ sẽ càng chán ghét cô.”

“Mày câm mồm! Anh tao sẽ không chán ghét tao!” Phó Thanh Lai lại lần nữa ngồi xổm xuống, lớn tiếng phản bác, “Anh ấy chỉ là đã quen coi tao là em gái nên nhất thời chưa kịp thích ứng thôi! Lâm Vĩ Nguyệt, anh tao hôn mày rồi đúng không, đúng không?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...