Chương 72: Lớp 12 (1)
Bước sang lớp 12, điều này có nghĩa là các bạn học có thể bắt đầu suy nghĩ về trường đại học mình muốn học.
Lớp 1 và lớp 2 là hai lớp mũi nhọn của trường, phần lớn học sinh đều đặt mục tiêu vào tuyển thẳng, tự chủ chiêu sinh, du học nước ngoài hoặc cộng thêm điểm vào đại học.
Khai giảng được hơn một tháng, ngoại trừ Tư Dật được rảnh rỗi thì những người còn lại đã bắt đầu bước vào trạng thái áp lực trước nay chưa từng có.
Phó Thanh Từ, Lâm Vĩ Nguyệt mấy người họ đang chuẩn bị cho cuộc thi khoa học xã hội cấp tỉnh, Cố Dật Nhĩ bên kia thì vội vàng phỏng vấn thi viết cho tự chủ chiêu sinh, ngay cả đám Nhị Canh cũng đang chuyên tâm chuẩn bị cho cuộc chiến thi đại học, Tư Dật đến một người để nói chuyện cũng không có.
Khó khăn lắm mới tới thời gian ăn cơm, cậu cuối cùng cũng bắt được Nhị Canh đi ăn cùng mình.
“Tôi cũng không biết mỗi ngày tôi ở trường học làm cái gì.” Tư Dật thật lòng thật dạ oán giận.
Nhị Canh bất đắc dĩ: “Dật ca, nếu anh lại ở chỗ này kéo thù hận với em thì em sẽ không bao giờ đi ăn cơm với anh nữa.”
“Cậu không hiểu.”
“Là em không hiểu, thế giới của các học thần các anh em không hiểu được.” Nhị Canh hung hăng xúc một miếng cơm, “Trong vòng một phút tới đừng nói chuyện với em!”
Tư Dật khụ khụ, xoay sang đề tài khác: “Dạo này không thấy cậu chơi bóng rổ, cậu cũng hồi tâm học hành à?”
“Bây giờ em không chơi bóng rổ được.” Nhị Canh chỉ đầu mình, “Đầu cứ hay choáng váng, vận động kịch liệt là lại choáng.”
Tư Dật khẽ nhíu mày: “Bắt đầu từ bao giờ?”
“Rất lâu rồi.”
Cậu nhớ tới nghỉ hè lúc đi Hoan Lạc Cốc, mấy trò như tàu lượn siêu tốc, thuyền hải tặc, Nhị Canh đều nói Du Tử Tụ nhát gan cho nên muốn ở cùng cô bé, hiện tại nghĩ đến, chính cậu ta không thể chơi cũng là một nguyên nhân rất lớn.
“Cậu sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?” Tư Dật gắt gao nhìn cậu ta chằm chằm, “Cậu đi bệnh viện kiểm tra chưa?”
Nhị Canh không sao cả xua xua tay: “Em cường tráng như vậy sao có thể có chuyện gì?”
“Chị cậu lúc ấy không phải cũng là bỗng nhiên phát hiện sao?” Tư Dật không chấp nhận lý do thoái thác của cậu.
“U não lại không phải là bệnh di truyền, sao có thể em với chị em cùng bị?” Nhị Canh không để ý lắm.
Cậu cà lơ phất phơ như vậy bỗng nhiên khiến Tư Dật cảm giác rất khó chịu.
“Cậu đừng ở chỗ này pha trò với tôi, đi bệnh viện kiểm tra, nghe thấy không?” Ngữ khí Tư Dật trở nên nghiêm túc.
Nhị Canh bị cậu dọa tới rồi, ánh mắt thoáng lập loè một chút, lắc đầu: “Em nhất định không sao, không cần đi bệnh viện.”
“Nhĩ Canh Lục!” Tư Dật dùng chiếc đũa chỉ vào cậu, “Tôi bảo cậu đi bệnh viện!”
“Em không đi!” Nhị Canh ném thật mạnh chiếc đũa lên bàn, “Tư Dật, anh là ba em hay là mẹ em? Bọn họ cũng chưa bảo em đi bệnh viện, anh ở đây ra dáng cái gì?”
Bình luận