Chương 71: Bánh xe quay
Kỳ nghỉ hè cuối cùng trước năm lớp 12, sinh nhật của Lâm Vĩ Nguyệt là cuối tháng 7.
Nhị Canh mặc áo T-shirt chạy ở phía trước, ba bước quay đầu một lần gọi mấy người phía sau: “Các đồng chí! Đuổi kịp tôi!”
Du Tử Tụ ở phía sau gọi cậu: “Đàn anh! Anh chậm một chút!” Thấy cậu không nghe đành phải chạy theo.
Sáu người còn lại thì khác, chậm rì rì như ngắm cảnh đi theo phía sau.
Mặt trời tháng 7 rất gắt, chỉ đứng thôi cũng ra một thân mồ hôi chứ đừng nói là chạy dưới mặt trời đầu hạ chói chang, quả thật là nồi hấp mồ hôi thuần thiên nhiên.
Cố Dật Nhĩ trốn dưới ô che nắng, híp mắt nhìn lối vào Hoan Lạc Cốc gần ngay trước mặt, nghĩ thầm chơi xong hôm nay chắc phải đen đi 7-8 tone.
Cô cầm chai chống nắng dạng xịt phun lên chân tay mình một lượt.
Đương nhiên không thể chỉ một mình cô xịt: “Vĩ Nguyệt, lớp trưởng, các cậu cũng xịt đi.”
Lục Gia ở một bên tấm tắc hai tiếng: “Nữ sinh các cậu đúng phiền toái, ra ngoài tý thôi mà phải mang nhiều đồ như vậy, ngày nắng còn phải che ô.”
“Lục Gia cậu nhìn lại mình đi.” Vương Tư Miểu ghét bỏ nhìn cậu, “Cậu nhìn lại bọn Tư Dật xem, so với bọn họ thì cậu rất giống người Châu Phi đào than đá.”
“Mị lực của đàn ông cậu hiểu cái lông gì, đàn ông càng đen càng soái!” Lục Gia khoe cơ bắp (💪) của mình, “Nam sinh da trắng không phải đàn bà thì chính là bệnh hoạn.”
“Cậu nói ai đàn bà?” Giọng nói sâu kín của Tư Dật vang lên bên tai Lục Gia.
Lục Gia giật mình: “Dật ca em không nói anh, anh là đàn ông của đàn ông, là J17 trong đám đàn ông.”
(J17: máy bay chiến đấu ném bom thế hệ mới của Trung Quốc, ý chỉ Dật ca rất là ơ mây zing)
Phó Thanh Từ nhàn nhạt nói: “Vậy chính là nói tớ sao.”
“Không, hai cậu là ngoại lệ, hai ngoại lệ.” Lục Gia xoắn quẩy, sờ sờ cái mũi có chút xấu hổ.
Tư Dật và Phó Thanh Từ đồng thời liếc mắt nhìn cậu ta một cái rồi tiếp tục đi về phía trước.
Vương Tư Miểu cười lạnh một tiếng, có người lớn lên tay to chân thô nhưng lúc co lại thì nhanh hơn bất cứ ai.
“Nhưng mà cũng thật kỳ quái, Phó Thanh Từ không chơi bóng rổ thì da trắng còn hiểu được, nhưng sao Dật ca cũng trắng vậy?” Lục Gia khó hiểu sờ cánh tay bị phơi đến đen sì của mình, lại nhìn về Tư Dật ở phía trước, “Mọi người cùng nhau chơi bóng rổ, mùa hè này đều đen đi khá nhiều sao có mình anh ấy vẫn giống như miếng đậu hũ.”
“Trời sinh không đen được, loại người này cậu hâm mộ cũng không được.”
Lục Gia ồn ào: “Lớp trưởng sao cậu ngày nào cũng hắt hủi tớ thế, rốt cuộc tớ có chỗ nào đắc tội với cậu à?”
Mấy người ồn ào nhốn nháo đi tới cổng soát vé, bọn họ mua vé tập thể trên app nên chỉ cần đưa mã QR là được, Nhị Canh đưa di động cho người soát vé, những người khác thì đứng phía sau cậu ta.
Bình luận