Chương 70: Họp gia đình
Chử Úy tự mình trải nghiệm đến 3 giờ sáng, thật sự chịu không nổi nữa mới đỡ bả vai Cao Tự Án kêu vài tiếng “Ca ca” mới miễn cưỡng có thể thoát thân quay về phòng cho khách nghỉ ngơi.
Diễn viên bởi vì thường xuyên đóng phim mà ngày đêm điên đảo, Chử Úy đã quen rạng sáng rời giường chạy show cho nên tuy rằng thân thể nói rất buồn ngủ, nhưng đầu óc dưới sự ảnh hưởng của đồng hồ sinh học vẫn thanh tỉnh đúng giờ.
Cô vừa ngáp vừa đi đến WC.
Kết quả mới vừa đi tới cửa đã bị người đàn ông đứng trước bồn rửa mặt dọa sợ.
Phải thừa nhận rằng loại vận động này đàn ông tốn sức hơn phụ nữ nhiều, Chử Úy cô tự nhận không phải khuynh quốc khuynh thành, nhưng đối với dáng người và kỹ xảo của mình thì cực kỳ tự tin, khi hai chân quấn lấy eo Cao Tự Án, dịu dàng như anh cũng có thể hóa thân thành một tên dã thú.
Cho nên người đàn ông này đại chiến ba trăm hiệp với cô đến tận ba giờ mà đến giờ mới qua chưa đến ba tiếng, anh đã tỉnh?
Chử Úy cảm thấy tự tôn của mình bị ném xuống mặt đất dày vò.
Cô trộm tiến lên, từ phía sau ôm lấy anh.
Quả nhiên, anh run lên một chút.
Chử Úy lại nói chút lời cợt nhả, cả người anh cứng đờ nhưng mà vẫn không quay đầu lại.
Lúc này lại còn biết xấu hổ?
Chử Úy khẽ cười một tiếng, nhón chân dán môi lên cổ anh, vừa mới dán lên đã bị người đàn ông nghiêng cổ né tránh.
Khoảnh khắc vừa mới dán lên, một hơi thở mát lạnh không hề quen thuộc đánh vỡ suy nghĩ kiều diễm của cô.
Cao Tự Án không hút thuốc lá, ngày thường hay xịt nước hoa nam Jo Malone, nước hoa quyện với mùi hương của anh, ưu nhã lại cấm dục, mà người đàn ông cô đang ôm này, không có hơi thở riêng của Cao Tự Án trộn lẫn với hương vị đàn ông trưởng thành, ngược lại là một loại vị muối biển mát lạnh chỉ thuộc về các thiếu niên.
Cô nguy hiểm nheo mắt, nhanh chóng leo lên bờ vai hắn ta.
Tiểu tặc! Dám trộm quần áo người đàn ông của cô!
Cô từng đóng phim cổ trang nên học vật lộn được mấy ngày, lúc này tay đã nắm chặt lấy cổ người đàn ông.
Nhưng mà chiều cao chênh lệch, hắn ta vừa quay đầu đã tránh được tay cô, Chử Úy cũng chưa hết hy vọng, dùng chân công kích phía dưới của hắn.
Người đàn ông không tránh được, kêu rên một tiếng, Chử Úy cười đắc ý, hướng ra ngoài cửa hô to một tiếng: “Cứu mạng!”
Bỗng nhiên một đôi tay bưng kín miệng cô.
Chử Úy bị hành động bất ngờ này dọa sợ lùi về sau một cái, dưới chân đứng không vững, ngã về phía giá để chai lọ đồ dùng trong nhà tắm.
“Loảng —— xoảng lạch cạch ——”
Chai lọ vại bình nện lên người cô, Chử Úy phát ra từng tiếng kêu đau, thấy vậy người đàn ông kia ngồi xổm xuống đỡ mấy cái chai giúp cô.
Bình luận