Chương 60: Khoái nhạc phì trạch thủy (coca)
Trước khi Tư Dật đi một ngày, cả tiểu đội xin nghỉ tiết tự học buổi tối để tổ chức tiệc chia tay cho cậu.
Thầy Mộ biết tình cảm nhóm này rất tốt nên xin với thầy Vương cho Cố Dật Nhĩ và Vương Tư Miểu cùng nghỉ.
Mấy người cũng không đi đến khách sạn lớn gì, chỉ ở quán nướng sau trường học gọi đồ ăn.
Lúc trước, khi bọn họ mới vào cấp ba, từ không quen đến quen, lại từ quen đến thân, vậy mà đã hơn một năm rồi, thời gian trôi thật sự quá nhanh.
Trẻ vị thành niên không thể uống rượu, cho nên mọi người mua đến hai chai coca lớn, lấy coca thay rượu.
Coca không say, người tự say.
Say nhất chính là Nhị Canh.
“Dật ca, hai ta từ nhà trẻ đã học cùng một lớp, mặc chung cái quần hở đũng lớn lên, nghỉ đông và nghỉ hè cũng cùng nhau học dương cầm, học đàn tranh, luyện thư pháp, đánh cờ vây, ngoại trừ buổi tối ai về nhà nấy thì gần như mỗi ngày đều ở bên nhau. Sau đó lên cấp ba, hai ta không cùng một lớp, em thật sự khó chịu, một tháng đó em chỉ có liều mạng học tập, cuối cùng lại cùng một lớp với nhau, vốn dĩ cho rằng hai ta có thể vẫn luôn ở bên nhau như thế này.” Nhị Canh câu chuyện vừa chuyển, tức khắc trở nên vô cùng phiền muộn, “Kết quả, anh lần này vừa đi đã là vài tháng, em thật sự là…khó chịu vô cùng.”
Tất cả mọi người đang ngồi ở đây đều bật cười.
Tư Dật cũng rất ngượng ngùng, đêm hôm khuya khoắt một thằng đàn ông kể lể tâm sự với cậu những chuyện này, quá kỳ cục.
“Đừng nói nữa, lại không phải tôi không trở lại, cậu nói cứ như là tôi đi luôn vậy.” Tư Dật dùng cái ly che miệng nhằm che giấu cảm xúc thẹn thùng của mình.
Lục Gia cười nhạo cậu: “Tớ cũng không biết hóa ra cậu thích Dật ca như vậy.”
“Cậu thì biết cái gì!” Nhị Canh trừng mắt nhìn cậu ấy một cái, “Trước khi tiểu học muội xuất hiện, Dật ca chính là No.1 trong cuộc đời tớ!”
Tiểu học muội Du Tử Tụ hôm nay cũng tới, xấu hổ ngồi bên cạnh Cố Dật Nhĩ, toàn bộ quá trình không ăn được mấy xiên.
“Học muội, tình địch số 1 của em vậy mà lại là Dật ca, hạnh phúc không?” Lục Gia vội vàng trêu ghẹo tiểu học muội.
Du Tử Tụ thanh âm nhỏ nhẹ: “Đàn anh Nhĩ với đàn anh Tư là bạn tốt, không phải tình địch của em đâu.”
Mấy người đang ngồi lập tức cảm thấy tâm can run lên, tình thương của cha mẹ từ trong nội tâm dào dạt chảy ra, đặc biệt là Lục Gia, cậu cảm thấy mình vừa đùa giỡn một em gái đáng yêu như vậy quả thật không phải là người.
“A a a a a Nhĩ Canh Lục cái tên chết trôi này làm sao mà vớt được một tiểu khả ái thế này!!!” Lục Gia duỗi tay véo cổ Nhị Canh.
Nhị Canh phủi tay cậu ta: “Đây mà là vớt sao? Đây là theo đuổi!”
Mặt Du Tử Tụ càng đỏ hơn.
“Huống hồ tớ với học muội đã hẹn nhau rồi, không yêu sớm, chờ sau khi tốt nghiệp cấp ba mới chính thức yêu đương.” Nhị Canh nhìn về phía Du Tử Tụ, “Đúng không?”
Bình luận