🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 58: Kẻ lừa gạt tình cảm

Cố Dật Nhĩ vĩnh viễn không quên được khoảnh khắc giọng nói trầm thấp của thầy Mộ vang lên sau lưng cô và Tư Dật.

“Nhìn cái gì thế?”

Cô sợ tới mức hồn suýt văng ra ngoài, cả người run lên, bả vai kịch liệt giật giật hai cái, Tư Dật phải bịt miệng cô lại mới che được tiếng thét chói tai.

Dù sao cũng còn nhỏ chưa thấy qua sự đời, hai học sinh bị thầy giáo dọa sợ giống như hai con gà bị chó săn đuổi theo hai dặm, chỉ dám trợn trừng mắt an ủi nhau chứ không dám nhìn thầy.

Mộ Tử Sư vẫn duy trì nụ cười: “Thời gian lên lớp lại không chịu ngoan ngoãn ở trong phòng học, chạy tới nơi này chơi trốn tìm à?”

Tư Dật cố sức nặn ra một nụ cười xấu hổ: “Thầy, sao thầy biết bọn em ở đây ạ?”

“Thầy đến lớp xem tình hình các em, ba bạn đứng đầu của lớp tự nhiên đồng thời vắng mặt, lại tò mò đi sang lớp 2, vừa lúc, đệ nhất lớp xã hội cũng không đi học, thầy đoán là mấy đứa tụ tập với nhau nên hỏi một bạn, thấy bảo trước khi vào lớp thấy các em đi về hướng núi nhỏ, quả nhiên là ở chỗ này.” Mộ Tử Sư không nhanh không chậm vấn tội, “Các em được lắm, làm tấm gương cho toàn khối lại dẫn đầu trốn học, ỷ vào thành tích nên không để thầy cô giáo vào mắt nữa đúng không?”

Giọng của thầy Mộ không lớn nhưng uy lực mười phần, đám học sinh này không sợ thầy giáo tính tình nổi bão, chỉ sợ kiểu tính tình tốt như thầy Mộ đây, cho dù bão nổi cũng như tắm mình trong gió xuân, nhưng chính như thế lại có thể khiến người ta không rét mà run.

“Hai đứa trốn ở đây nhìn cái gì thế?” Thầy Mộ nhìn theo hướng ánh mắt của họ.

Thầy híp mắt, môi mỏng mím lại, nhìn không ra cảm xúc trên mặt.

Cách đó quá xa, tiếng nói chuyện của hai người họ quá nhỏ, căn bản không nghe thấy bọn họ nói cái gì.

Bỗng nhiên, Phó Thanh Từ từ phía sau ôm lấy Lâm Vĩ Nguyệt.

“……” Ôi mẹ ơi.

Tư Dật và Cố Dật Nhĩ lặng lẽ điểm một cây nến cho hai vị dũng sĩ này.

Vốn tưởng rằng thầy Mộ sẽ trực tiếp nhào qua bổng đánh uyên ương, kết quả thầy chỉ giống như bọn họ đứng ở chỗ đó nhìn hồi lâu.

Cuối cùng để lại một câu: “Bảo Lâm Vĩ Nguyệt lát nữa tới văn phòng tìm thầy.”

Cố Dật Nhĩ và Tư Dật nhìn thầy Mộ, thầy giống như chưa có chuyện gì xảy ra mà quay người rời đi.

Hai người yên lặng cảm thán, may mà bị thầy Mộ bắt được.

Cố Dật Nhĩ vỗ vỗ bả vai Lâm Vĩ Nguyệt: “Không sao, nhận sai là được, thầy sư tử không phải người vô lý như vậy.”

Lâm Vĩ Nguyệt khổ mà không nói nên lời, chỉ có thể gật gật đầu có lệ.

Ba người chuẩn bị về phòng học chịu phạt, lúc về đến lớp thì tiết đầu tiên đã tan, bọn họ nghĩ chuyện trốn học này nói không chừng cứ như vậy là xong.

Kết quả còn chưa kịp vào lớp đã bị một giọng nam cao khí thế hùng hổ từ phía sau dọa đến.

“Các cô các cậu còn biết đường về à!”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...