Chương 57: Vô để
Cách sân thể dục không xa là một tòa núi nhỏ, lá xanh tươi tốt, chỉ có một tảng đá dựa vào thành một bậc thang bất quy tắc, trên đỉnh núi là vài bộ bàn ghế đá, học sinh thích đến nơi này tổ chức sinh nhật chơi ném bánh kem.
Ánh sáng xuyên thấu qua lá cây thành những vết loang lổ trên mặt đất, Phó Thanh Từ nhìn khu dạy học và đường xi măng phía dưới chân, cậu đưa lưng về phía Phó Thanh Lai, vẫn luôn trầm mặc không mở miệng.
Phó Thanh Lai đứng sau lưng cậu, nuốt nuốt nước miếng, nhẹ nhàng đảo bước đến bên cạnh kéo ống tay áo cậu: “Anh.”
“Đừng gọi tôi là anh.” Giọng nói của cậu nhẹ đến mức như thể sắp bị gió cuốn đi, “Tôi không phải là anh của cô.”
Phó Thanh Lai có chút nóng vội bắt lấy cánh tay cậu đặt ở trước ngực mình: “Anh là anh của em.”
Phó Thanh Từ không rút về tay, chỉ nhàn nhạt nói: “Tôi không có người nhà.”
“Anh, anh.” Phó Thanh Lai một lần lại một lần lặp lại cái xưng hô này, “Chờ sau này chúng ta kết hôn anh sẽ có người nhà, ba mẹ sẽ là ba mẹ chân chính của anh, em không còn là em gái của anh nữa, sẽ là vợ của anh, chúng ta sẽ là một gia đình.”
“Tiểu Lai.”
Thân mình Phó Thanh Lai run lên, cô ta đã không nhớ rõ bao nhiêu lâu rồi anh không gọi cô ta như vậy nữa.
“Anh…”
“Tôi thích chơi bóng rổ.” Ánh mắt cậu tan rã nhìn phong cảnh nơi xa, một chút một chút nói ra những thứ mình thích, “Tôi thích kết bạn, thích náo nhiệt.”
Phó Thanh Lai nhẹ nhàng cười: “Anh, nếu anh có quá nhiều yêu thích thì anh nhất định sẽ quên em, anh chỉ cần có ba mẹ và em thích là đủ rồi.”
Phó Thanh Từ nghiêng đầu nhìn cô ta, ánh mắt lạnh băng: “Nhiều năm như vậy, tôi vẫn tồn tại theo mong muốn của cô, vì sao cô còn muốn đi làm tổn thương người khác?”
“Anh là của một mình em, người khác sao có thể tùy ý tiếp cận anh?” Phó Thanh Lai chỉ chính mình, “Chỉ có em, là thật tình chân ý thích anh, bất luận anh biến thành dạng gì, em cũng thích anh. Mà những nữ sinh đó, bọn họ chỉ thích diện mạo, thích tính cách của anh, anh trở nên lạnh nhạt một chút, các cô ấy đã cảm thấy anh không dễ tiếp xúc, như vậy sao có thể nói là thích anh được?”
“Cho nên cô làm tổn thương bọn họ.”
Lừa những nữ sinh tiếp cận cậu đến một nơi hẻo lánh tiến hành bạo lực học đường, hễ có người khác phái hơi đến gần cậu một chút thì tất cả đều sẽ bị cô ta uy hiếp bằng hành vi hoặc bạo lực ngôn ngữ, bởi vì cô ta là tiểu công chúa nhà họ Phó không dễ gì mới có được, cho nên bất kể là phạm sai lầm như thế nào, cha mẹ cũng sẽ vô điều kiện thiên vị cô, chẳng sợ là hành vi của cô mang đến rắc rối cho họ.
“Đó đều là do bọn họ tự chuốc lấy! Ai bảo họ muốn đoạt anh với em!” Phó Thanh Lai ngữ khí sắc nhọn, khóe mắt như muốn nứt ra.
Sau khi cô ta phát tiết xong, ngực phập phồng kịch liệt, Phó Thanh Từ cứ như vậy bình tĩnh nhìn cô ta như một người ngoài cuộc.
Bình luận