🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 56: Em gái

“Được rồi, lát nữa nhớ mang nước cho tớ nhé.”

Tư Dật dặn dò.

Cố Dật Nhĩ gật đầu, lại hỏi cậu: “Di Bảo hay Nông Phu Sơn Tuyền hay là Bách Tuế Sơn?”

“Nước cậu mua là được.” Với cậu thì ba nhãn hiệu nước này không có gì khác nhau cả, “Cậu về lớp đi.”

Nhìn theo cô vào lớp, Tư Dật mới nhẹ nhàng thở ra.

Cậu bỏ kính xuống xoa xoa đôi mắt rồi mới xoay người định đi về lớp mình.

Một đám người chắn trước cửa phòng học.

Tư Dật liếc mắt một cái: “Tránh ra.”

“Dật ca, rất biết điều nha.” Nhị Canh cười khinh bỉ, “Từ lần trước sau khi được em khai đạo, tiến bộ của anh có thể nói là vượt bậc đấy.”

Tư Dật hững hờ liếc mắt nhìn cậu ta một cái, ngữ khí khinh thường: “Cái gì mà cậu khai đạo cho tôi, cậu yêu đương bao giờ chưa mà đòi khai đạo cho tôi, mặt mũi thật lớn quá nhỉ.”

Nhị Canh vẻ mặt vô tội: “Dật ca anh vậy mà lại qua cầu rút ván.”

“Theo đuổi được Du Tử Tụ rồi à?”

Một câu này giống như một khẩu súng lục bắn thẳng vào trong lòng Nhị Canh.

“Dật ca, anh thật quá độc ác.” Cậu ta che ngực làm vẻ như bị bắn trúng.

“Cậu có rảnh ở chỗ này trêu đùa cùng tôi thì không bằng chuẩn bị tinh thần để phân cao thấp với tôi trên sân bóng.” Tư Dật đấm vào vai cậu, “Không phải nói muốn so ba điểm với tôi sao?”

Nhị Canh thu hồi biểu tình gợi đòn của mình, nghiêm túc nói: “Em cũng muốn lắm, nhưng mà thật sự là dạo này vừa tập trung làm chuyện gì là lại choáng váng đầu, cứ cảm thấy cả người không có sức lực, em có thức khuya chơi game đâu.”

Tư Dật nhíu mày: “Mau đến bệnh viện kiểm tra đi.”

“Chuyện nhỏ như vậy mà cũng cần đến bệnh viện sao? Em cũng không phải là Lâm Đại Ngọc.” Nhị Canh làm ra tư thế mãnh nam khoe cơ bắp với cậu, “Nhìn một thân cơ bắp này của em xem, khỏe lắm.”

“Cậu để mà khoe cho tiểu học muội xem đi.”

“Thế thì xấu hổ chết.” Nhị Canh cợt nhả bám lên vai Tư Dật, “Dật ca, anh xem một năm nay em cũng rắn chắc hơn không ít, chờ lên lớp 12, em tính báo danh vào trường quân đội, anh thấy sao?”

Tư Dật nhíu mày: “Cậu muốn làm quân nhân?”

“Lão gia tử nhà em nói, thân thể ông mạnh khoẻ như vậy chính là rèn luyện từ những năm tham gia quân ngũ, trong chiến tranh, viên đạn sượt qua trái tim còn có thể nhặt một cái mạng về, ông rất hy vọng nhà họ Nhĩ lại có thể sinh ra một thế hệ quân nhân nữa.” Nhị Canh vỗ vỗ ngực, “Nên gánh nặng này phải giao đến tay em rồi.”

Tư Dật không ý kiến: “Khá tốt.”

Thấy cậu phản ứng lãnh đạm như vậy, Nhị Canh lại có chút lấy lòng nói: “Dật ca, em cũng không phải chỉ vì mỗi lão gia tử nhà em, em còn là vì anh nữa.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...