🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 41: Thông suốt đếm ngược ( Nhị Canh xác nhập)

“Một lần cũng được, để tớ thắng một lần đi.” Tư Dật lẩm bẩm. 

Muốn nghe giọng nói sùng bái mềm mại dịu dàng của Nhĩ Đóa mà sao lại khó như vậy.

“Dật ca anh nói gì cơ?” Nhị Canh tiến đến bên cạnh cậu hỏi.

Tư Dật ghét bỏ đẩy đầu cậu ra xa: “Cách xa tôi ra.”

“Dật ca, người ta cũng là quan tâm anh thôi!” Nhị Canh ủy khuất rưng rưng nhìn cậu.

Cả người Tư Dật run lên: “Lăn lăn lăn, tôi đi WC, các cậu về phòng học đi, sắp vào lớp rồi.”

Cậu hai tay cắm túi quần đi đến WC lại đụng phải Cố Dật Nhĩ vừa đi WC về.

Thần sắc Tư Dật căng thẳng, theo bản năng xoay người bỏ đi.

“Tư Dật.” Cố Dật Nhĩ gọi cậu.

Thân mình Tư Dật cứng đờ không động đậy, lại cảm giác có bàn tay đang kéo đồng phục của cậu, còn nhẹ nhàng lung lay hai cái.

Cậu nhắm mắt, trong lòng thầm mắng chính mình, bất đắc dĩ nhận thua.

Thôi mặc kệ đi, cậu chịu rồi.

“Tớ nói bao nhiêu lần rồi, không được làm nũng.”

Động tác trên tay Cố Dật Nhĩ dừng lại, khụ khụ, nói lời thấm thía: “Con trai à, vừa nãy ngữ khí của ba hơi nặng một xíu, không phải là cố ý đâu, con đừng nóng giận.”

“……” Tâm trạng vừa mới nhộn nhạo lập tức trở nên tĩnh lặng không hề gợn sóng.

Tư Dật xoay người, rũ mắt nhìn cô: “Nhĩ Đóa, cậu là khờ thật hay giả ngu vậy?”

Cố Dật Nhĩ chớp chớp mắt: “Cái gì?”

Cậu vốn cho rằng chính mình có đủ kiên nhẫn, lại không nghĩ rằng bản thân cũng không thể điềm nhiên như trong tưởng tượng.

“Trước khi thi đấu diễn thuyết tớ không muốn cãi nhau với cậu nữa.” Tư Dật nhẹ nhàng cười, “Vì tránh cho cãi nhau, chúng ta vẫn nên ít nói chuyện với nhau thôi.”

Cố Dật Nhĩ sững sờ tại chỗ, tiểu đánh tiểu nháo hết sức bình thường như mọi ngày, thế nào bỗng nhiên hôm nay lại trở nên nghiêm trọng vậy.

Nhưng cô nghe thấy được chính mình trả lời ngược với suy nghĩ trong lòng; “Được.”

***

Bất cứ ai cũng có thể nhìn ra Cố Dật Nhĩ và Tư Dật hai người hai người dạo này thật không bình thường.

Lúc bắt đầu đổi chỗ ngồi, hai người vốn dĩ cố định ngồi trước sau lần này lại cách xa vạn dặm.

Cố Dật Nhĩ vẫn ngồi tổ ở giữa, chỉ là đến phiên Tư Dật đi vào chọn chỗ ngồi, vốn mọi người chẳng có tý hứng thú gì, dùng ngón chân cũng biết nhất định cậu sẽ ngồi sau Cố Dật Nhĩ.

Tư Dật đeo cặp sách trên lưng, cà lơ phất phơ đi vào, kết quả nhìn cũng không nhìn bên kia một cái, trực tiếp ngồi xuống vị trí tổ cạnh cửa.

Giống Cố Dật Nhĩ ngồi bàn số 3, nhưng giữa hai người lại cách nhau một tổ.

“Mẹ ơi, hai người kia làm sao vậy? Cãi nhau à?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...