Chương 21: Baba thật
Cũng là ở chỗ này, Cố Dật Nhĩ bắt cậu cởi quần.
Dáng vẻ của cậu lúc đó thà chết không chịu, lúc cậu cởi, lỗ tai hư hỏng đó còn mặt dày nhìn cậu chằm chằm.
Bộ dạng ngoan ngoãn lại luôn thích làm mấy việc khiến người ta tức chết.
Tư Dật tốn khá nhiều thời gian mới thật vất vả làm mình bình tĩnh được.
Chờ đến khi cậu trở lại lớp đã là lúc tan học, trong phòng chả còn mấy ai, mọi người đã đi ăn cơm hết rồi.
Tư Dật nhẹ nhàng thở ra, cũng chuẩn bị đi ăn cơm.
“Tư Dật.” Phía sau có người gọi tên cậu.
Thanh âm quen thuộc, khiến Tư Dật trong lòng nhảy dựng lên, cậu đưa lưng về phía người kia không chịu quay đầu lại.
Người nọ cũng không buồn bực, đi đến trước mặt cậu: “Sao cậu lại đi WC lâu như vậy?”
Ánh mắt Tư Dật căng thẳng, ngữ khí hoảng hốt: “Liên quan gì đến cậu?”
Cố Dật Nhĩ cắn cắn môi, đưa bàn tay giấu ở sau lưng ra, trên tay cô cầm một khối bánh kem, Tư Dật nhận ra là bánh kem chocolate mà Cố Dật Nhĩ thích ăn nhất.
Cô đặt bánh kem lên bàn cậu: “Tặng cậu bánh kem đấy.”
Tư Dật nhíu mày, trầm giọng cự tuyệt: “Tớ không cần.”
“Không được.” Cố Dật Nhĩ lại cầm bánh kem lên nhét vào trong tay cậu, “Nếu cậu không cần nghĩa là còn đang giận tớ.”
Khóe miệng Tư Dật giật giật: “Vốn dĩ là tớ vẫn đang tức giận.”
Cố Dật Nhĩ nhất thời câm nín, sau đó tròng mắt quay tròn xoay chuyển, cười nói: “Cậu đừng giận tớ có được không? Tớ đảm bảo không có lần sau.”
Hóa ra cô làm vậy là vì tưởng mình bị cô lừa làm nữ chính nên mới tức giận?
Tư Dật làm bộ nghiêm túc: “Không được, tớ rất tức giận.”
Cố Dật Nhĩ có chút thất vọng cúi đầu, sau đó lại ngẩng lên tươi cười, chắp tay trước ngực, bộ dạng xin khoan dung: “Đừng giận tớ, được không? Được không?”
Tư Dật quay đầu tránh ánh mắt của cô.
Cố Dật Nhĩ lại dịch một bước, lôi kéo ống tay áo cậu: “Tư Dật, đừng giận nữa.”
Thủ đoạn làm nũng cực kỳ vô lại, giọng nói mềm mại, mỗi một chữ đều mang theo vị ngọt.
Tư Dật đi đến đâu, cô đi theo đến đó, Tư Dật ra khỏi phòng học dựa vào lan can, Cố Dật Nhĩ cũng đi theo bắt chước cậu.
“Tư Dật Tư Dật Tư Dật.” Cô kêu tên cậu, tay cũng lôi kéo tay áo cậu.
Tư Dật không có cách nào, giơ tay búng một cái trên trán cô, Cố Dật Nhĩ đau đớn che đầu lại, buông cậu ra.
“Nhĩ Đóa, cậu ngày thường làm chuyện xấu, có phải hay dùng chiêu này để lừa dối cho qua đúng không?”
Cố Dật Nhĩ xấu hổ cười cười: “Nào có.”
“Có phải cậu làm ai tức giận thì cậu lại làm nũng với người ta không?”
Cố Dật Nhĩ ngẩng đầu nhìn cậu, câu hỏi không đứng đắn nhưng biểu tình lại cực kỳ nghiêm túc.
Bình luận