🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 14: Đánh cuộc

Chớp mắt đã đến thi tháng.

Tuy rằng học sinh trăm ngàn lần cầu nguyện thi tháng đến muộn một chút, nhưng ngày thi vẫn cứ đúng hẹn mà đến.

Buổi sáng thi hai môn toán văn, thi toán xong đã gần 12 giờ.

Phần lớn các bạn học đã đi ăn cơm, chỉ còn vài người ngồi tại chỗ so đáp án.

Cố Dật Nhĩ và Lâm Vĩ Nguyệt cùng nhau từ WC trở về chuẩn bị lấy thẻ cơm đến nhà ăn ăn cơm, đang muốn đi lại bị một nam sinh gọi lại.

“Cố Dật Nhĩ, bài cuối của đề toán cậu ra bao nhiêu?”

Cố Dật Nhĩ nghĩ nghĩ: “2.”

Nam sinh kia thở phào nhẹ nhõm: “Cậu cũng ra 2 thì tớ an tâm rồi.”

Cố Dật Nhĩ cảm thấy lời này nghe như đang đang mắng người, vừa muốn mở miệng, lại nghe thấy nam sinh đó nói với Tư Dật còn đang ngồi trên ghế trầm tư: “Tư Dật, Cố Dật Nhĩ cũng tính ra 2, nhất định là cậu làm sai rồi.”

Tư Dật cắn bút ngẩng đầu nhìn cô, sắc mặt không vui: “Cậu tính ra 2?”

Cố Dật Nhĩ gật gật đầu: “Đúng vậy.”

“Không có khả năng là 2.” Tư Dật hất cằm với Lâm Vĩ Nguyệt, “Học sinh tiểu học, cậu ra bao nhiêu?”

Lâm Vĩ Nguyệt tức giận: “Đừng gọi tớ là học sinh tiểu học!”

“Được được được, đại biểu môn, cậu ra bao nhiêu?”

Lâm Vĩ Nguyệt do dự nhìn Cố Dật Nhĩ, nói ra đáp án: “Căn 2.”

Tư Dật đột nhiên đứng dậy vỗ bàn: “Không hổ danh là đại biểu toán học!”

Vài người vây một chỗ thảo luận đáp án, Cố Dật Nhĩ nhìn đề bài được chép lại trên nháp, cảm thấy kiểu gì cũng không thể ra căn 2.

Phó Thanh Từ ngồi ở chỗ của mình, vài người vây chung quanh chỗ cậu thảo luận khí thế ngất trời, cuối cùng vẫn là Cố Dật Nhĩ hỏi cậu một câu: “Phó Thanh Từ, cậu ra bao nhiêu?”

“2.”

Cố Dật Nhĩ vừa lòng ừ một tiếng: “Chúng ta ba người đều ra 2, các cậu ít người, nhất định là sai rồi.”

Tư Dật dùng tay chỉ vào chỗ mình vừa viết ra các bước làm, gằn từng chữ một nói: “Các bước đi của tớ đây, cậu chỉ ra chỗ sai xem.”

“Tớ cũng vừa mới viết, cậu tìm ra lỗi sai cho tôi xem.”

Năm người chia thanh hai phái, vì một đề bài mà cãi cọ ầm lên, bọn họ dựa theo hai cách làm, mỗi một bước cũng không sai, theo lý mà nói phải tính ra đáp án giống nhau, nhưng cũng không biết sai ở chỗ nào.

Câu hỏi nhỏ của bài cuối cùng chỉ có 6 điểm, nhưng càng là các vị trí đầu tiên thì điểm chênh lệch càng ít, sáu điểm cũng có thể vượt qua vài người, cho nên ai cũng cắn chặt mình đúng không chịu nhả ra.

Tranh cãi nửa ngày cũng không có kết quả, Cố Dật Nhĩ có chút phiền, nói thẳng: “Có dám đánh cuộc hay không?”

Tư Dật ứng chiến: “Được, đánh cuộc cái gì?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...