🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 124: Cái đuôi của sư tử

Mộ Tử Sư dạy xong một khóa lớp 12 cuối cùng rồi xin từ chức.

Nếu là người đàn ông bình thường khác thì lúc này hẳn là đã sớm bị thúc giục kết hôn, thúc giục sinh con, thúc giục mua nhà dưỡng lão.

Cha mẹ anh đã sớm qua đời, thân thích mấy năm nay cũng không đi lại nên lỗ tai cũng được thanh tịnh, không ai để ý đến anh.

Mấy năm nay, một mình anh thực sự khá tốt.

Anh đeo trên lưng bọc hành lý, mở bản đồ thế giới, đôi mắt lướt qua năm lục địa, tìm được điểm dừng chân tiếp theo của mình.

Bắt nguồn từ hồ Itasca ở phía bắc Minnesota và chảy về phía nam vào Vịnh Mexico, vô số các ao hồ chi chít như sao trời tạo thành con sông Mississippi.

Anh đứng trên tảng đá nhô ra, nghe tiếng nước chảy ào ào, dù đang cõng hành lý nhưng trong lòng lại không hề có gánh nặng.

Có lẽ lữ khách không nên dừng bước chân, số mệnh của anh, đã được định sẵn là không ngừng lưu lạc.

Khi máy bay quay đầu anh mới ý thức được, đã rất lâu rồi anh không đặt chân về nơi xưa cũ.

Về tới chung cư, hộp thư chen đầy những lá thư, Mộ Tử Sư nhìn những thư tín có dấu của chính phủ, anh xem qua rồi tùy ý vứt sang một bên.

Cho đến khi anh nhìn thấy hai cái tên quen thuộc.

Hóa ra thời gian lại trôi nhanh như vậy, học sinh của anh, cũng đã đến tuổi kết hôn.

Khóa học sinh năm đó, là khiến anh ấn tượng sâu nhất.

Từ đó về sau, anh không hề gặp được hai Trạng Nguyên mỗi ngày vì thứ tự ồn ào đến trời đất u ám, không gặp được một nhóm học sinh ưu tú thông tuệ, khi tụ tập bên nhau lại ấu trĩ khiến người ta dở khóc dở cười.

Cũng không còn gặp được người có thể khiến anh khó quên.

Mỗi lần tiễn một khóa học sinh, mỗi khi nhận được một phần lễ vật đến từ bọn họ là từ tận đáy lòng anh cảm thấy không xứng với học trò của mình.

Anh không phải là một người thầy tốt.

Cho dù anh có thể dạy ra Trạng Nguyên đại học, cho dù anh có thể tôn trọng mỗi một sở thích của học trò, nhưng những cái này vẫn như cũ không thể đền bù sai lầm lúc trước của anh.

Con người khi ở vào thời điểm cực độ hoài nghi thì thường theo bản năng đẩy sai lầm đến trên người người khác.

Nếu cha mẹ anh không xảy ra chuyện ngoài ý muốn……

Nếu anh không ra đi không từ giã với Chử Úy……

Cho dù anh biết rõ những chuyện này là không có khả năng, nhưng trong lòng vẫn sẽ ôm ảo tưởng ở trong mộng thực hiện tất cả mọi chuyện.

Lúc cha mẹ anh vừa qua đời, anh làm tang sự xong, quay về trường học cả ngày chỉ biết trốn trong ký túc xá mượn rượu tiêu sầu.

Rượu càng uống càng nhiều, sầu càng ngày càng sâu.

Khi còn nhỏ, cha mẹ lải nhải là một loại tra tấn, anh cũng từng hận cha mẹ quá ích kỷ và bá đạo.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...