Chương 115: Thanh phong minh nguyệt (5)
Dạo gần đây Lâm Vĩ Nguyệt mới nhận ra tính cách của Phó Thanh Từ cũng không giống như cô tưởng tượng.
Tháng 7, nghỉ hè đến.
Là tháng mà học sinh yêu nhất trong năm, cũng là thời gian mà các giáo viên mong chờ nhất.
Lâm Vĩ Nguyệt thảnh thơi ở nhà nghỉ hè, cho dù bên ngoài nóng bức cỡ nào, cô ở nhà bật điều hòa, ăn dưa hấu, hưởng thụ kỳ nghỉ hè của mình.
Nhưng Phó Thanh Từ lại rất bận.
Đặc biệt là sau khi anh chuyển trọng tâm công việc về nước, cho dù là ở nhà cũng gần như không rời khỏi ipad.
Hôm nay là cuối tuần, một mình cô nằm trên sô pha trong phòng khách dùng điện thoại lướt taobao.
Trong căn phòng 150 mét vuông, chỉ có một vài đồ dùng tất yếu, Lâm Vĩ Nguyệt còn chưa hoàn toàn dọn tới đây, vài thứ vẫn còn để ở bên chung cư giáo viên, Phó Thanh Từ thì càng thiếu, dù sao cái gì cũng có thể mua sẵn nên hành lý từ Mỹ không cần thiết mang về.
Cô nghĩ nếu đã là nhà thì hẳn là cần phải có vật trang trí.
Vì thế mua thảm, mua tranh, bồn hoa và các loại đồ vật trang trí sinh hoạt thú vị.
Người nào đó đang làm việc trong thư phòng, cô thanh toán giỏ hàng xong thì nhìn trần nhà phát ngốc, bất tri bất giác mà toàn bộ tâm tư lại bay đến người cuồng công việc trong thư phòng kia.
Cuồng công việc từ lúc 8 giờ vào phòng thì hoàn toàn không ra ngoài lần nào.
Mắt thấy sắp đến giữa trưa, Lâm Vĩ Nguyệt ném điện thoại xuống, đi dép lê lén lút bò tới thư phòng của anh.
Lâm Vĩ Nguyệt lặng lẽ xoay nắm cửa lại phát hiện anh không khóa.
Cô ló nửa đầu vào, núp sau cánh cửa nhìn anh.
Anh ngồi ở bàn làm việc, mặc quần áo ở nhà, một tay bưng chén trà, chuyên chú nhìn máy tính của mình.
Thấu kính phản xạ ánh sáng màn hình, hoàn toàn không nhìn thấy đôi mắt anh.
Lâm Vĩ Nguyệt tuy rằng cảm thấy dáng vẻ khi làm việc của anh cực kỳ đẹp trai nhưng vẫn không nhịn được muốn quấy rầy anh, nhẹ nhàng gõ gõ cửa, hỏi dò: “Hello, Phó tiên sinh?”
Người đàn ông ngẩng đầu nhìn về phía ngoài cửa thì thấy người nào đó chỉ lộ ra nửa cái đầu, tròng mắt quay tròn chuyển động, dáng vẻ tinh nghịch đáng yêu.
Anh đóng màn hình máy tính lại, ngoắc ngón tay với cô: “Lại đây.”
Cô chắp hai tay sau lưng, lề rề đến bên cạnh anh, lẩm bẩm nói: “Trưa rồi, nên ăn cơm.”
Phó Thanh Từ nhướng mày, một tay kéo cô qua ngồi xuống trên đùi mình.
Lâm Vĩ Nguyệt có chút thẹn thùng, chống bờ vai anh muốn đứng lên.
Phó Thanh Từ ôm lấy eo cô không cho cô phản kháng.
“Muốn ăn cái gì?” Phó Thanh Từ cầm di động, click app đặt cơm.
Lâm Vĩ Nguyệt có chút bất mãn: “ngày nào cũng ăn cơm hộp.”
“Em lại không thích đồ ăn kiểu Tây.” Phó Thanh Từ híp mắt, duỗi tay nhéo nhéo cái mũi cô, “Làm bò bít tết cho em em cũng không ăn hết, còn oán giận cái gì?”
Bình luận