🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 114: Thanh phong minh nguyệt (4)

Lâm Vĩ Nguyệt cắn môi, ngữ khí hờn dỗi: “Cố Dật Nhĩ, tớ muốn tuyệt giao với cậu.”

Cố Dật Nhĩ lộ ra nụ cười vô sỉ: “Cậu không tắt video thì tớ đồng ý tuyệt giao với cậu.”

“Video tớ muốn tắt, tuyệt giao cũng muốn tuyệt.” Cô hung hăng hừ một tiếng, ra vẻ hung dữ nhìn Cố Dật Nhĩ, “Hẹn gặp lại!”

“Này, tớ muốn nói một câu cuối.” Cố Dật Nhĩ thấy cô ấy xấu hổ như sắp chui xuống đất thì không trêu thêm nữa, thu lại ý cười nghiêm túc nói, “Trong nhà có bao cao su không? Không có thì nhanh đi mua đi.”

Lâm Vĩ Nguyệt tắt video.

Hai tay nắm di động, Lâm Vĩ Nguyệt quay đầu giận dữ nhìn người đàn ông đang ngủ say trên giường.

Tư thế ngủ của Phó Thanh Từ rất ngoan, nằm thẳng trên giường, giường nhỏ của cô không kham nổi đôi chân dài của anh, một đoạn chân thò ra khỏi giường, dường như ngại ánh đèn quá chói mắt mà anh hơi cau mày, hai mắt nhắm rất chặt.

Áo sơmi anh mặc vẫn rất sạch sẽ, có lẽ bởi vì say rượu mà không chỉnh tề như ngày thường, chỗ cổ áo có chút nếp nhăn nổi lên.

Lâm Vĩ Nguyệt rón ra rón rén đến gần anh, ngồi xổm xuống mép giường, chống cằm tinh tế đánh giá gương mặt anh.

Diện mạo của Phó Thanh Từ và Tư Dật đều thuộc về thanh tuấn sạch sẽ, nhưng vì Tư Dật có một đôi mắt đào hoa nhiếp người mà khi cười hay không cười vẫn là liễm diễm phong tình, cho nên nhìn qua càng kinh diễm hơn Phó Thanh Từ.

Hơn nữa Tư Dật cho người ta cảm giác ôn hòa, bên miệng cũng luôn treo nụ cười nhạt nên rất dễ khiến người ta sinh ra hảo cảm.

Mà anh thì khác.

Đôi mắt trong mỏng, màu mắt rất nhạt, một đôi đồng tử như quả cầu pha lê màu cà phê vừa vặn khảm vào mắt, cho dù anh nhìn cái gì cũng là thanh đạm lạnh nhạt, bởi vì đeo kính mà khiến người khác không nhìn ra tâm tư của anh.

Tầm mắt cô dịch xuống, đến chiếc mũi cao thẳng, lại nhìn về phía đôi môi mỏng của anh, bởi vì uống rượu mà màu môi không nhạt như ngày thường, nó như nhiễm một tầng phấn, còn phiếm cả chút thủy quang lấp loáng.

Lâm Vĩ Nguyệt vươn tay, thật cẩn thận tháo kính xuống giúp anh.

Bởi vì đeo kính nên hai bên sống mũi của anh có hai vết hằn hồng nhạt.

Cô dùng ngón trỏ nhẹ nhàng đè đè lên vệt đỏ.

Không tan đi được.

Mạt đỏ trên mặt anh đã rút đi gần hết, da thịt tuyết trắng dưới ánh đèn nhu hòa gần như không nhìn thấy lỗ chân lông, anh như một khối noãn ngọc không hề có một chút tỳ vết nào.

Đương nhiên không phải thật sự không có tỳ vết, anh cạo râu rất sạch sẽ, nhưng vẫn có thể nhìn ra phiếm xanh lá ở cằm.

Lâm Vĩ Nguyệt lại dịch ngón trỏ tới cằm anh.

Hình như không đâm tay.

Lâm Vĩ Nguyệt coi người đàn ông trên giường như một món đồ chơi mới lạ, tay cô sờ loạn khắp nơi tìm chỗ mà mình thấy hứng thú.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...