Chương 113: Thanh phong minh nguyệt (3)
Người xung quanh tụ tập ngày càng nhiều, MC nói vài tiếng để thử mic trên sân khấu cũng không hấp dẫn được sự chú ý của mọi người.
Trương Ngọc Lâm giương miệng, ánh mắt hoảng sợ nhìn người đàn ông như giáng từ trên trời xuống này.
Lâm Vĩ Nguyệt không chịu nổi kiểu nói hươu nói vượn này của Phó Thanh Từ, cô mở miệng phản bác: “Ai chơi đùa cậu?”
Anh hơi hơi nhíu mày, nhẹ nhàng bâng quơ: “Là ai hôm đó ở Cục Dân Chính bỏ trốn?”
Ánh mắt của mọi người lập tức trở nên vi diệu.
Hóa ra phó giám đốc là hàng cho không.
Lâm Vĩ Nguyệt chớp mắt, cảm thấy người này quả thực là không thể nói lý.
“Sau khi bỏ trốn cũng chưa từng liên lạc với tớ.” Phó Thanh Từ chậm rãi đến gần cô, rũ mắt, giọng nói nhàn nhạt, “Đây không phải chơi đùa thì là cái gì?”
Ngữ khí của anh rõ ràng đạm nhiên như vậy, nhưng mà nói ra lại nghe có vẻ như đang trách cô không chịu trách nhiệm.
Phó Thanh Từ dường như chưa từng chú ý tới những người khác, đôi mắt với con ngươi màu nhạt chỉ nhìn vào Lâm Vĩ Nguyệt trước mặt.
Cô nắm chặt bàn tay trắng nõn, như một con thỏ chột dạ mà cúi đầu rụt vai không dám nhìn anh.
Sắc mặt của mọi người lại thay đổi.
Vị phó giám đốc này có vẻ không phải là không dính phàm trần như trong lời đồn nhỉ.
“Phó tiên sinh, anh đừng để bị cô ta lừa.” Trương Ngọc Lâm cắn răng, bỗng nhiên lớn tiếng nói với anh, “Cô ta có thể bò đến vị trí này đều là nhờ vào thầy hướng dẫn của cô ta, anh nhất định cũng là bị cô lợi dụng!”
Có lẽ chính Trương Ngọc Lâm cũng không biết, gương mặt tràn ngập ghen ghét và không cam lòng của mình lúc này có bao nhiêu đáng sợ.
Lâm Vĩ Nguyệt có chút không thể tưởng tượng nhìn cô ta.
Cô ta ở trước mặt nhiều người như vậy bôi nhọ cô còn chưa tính, còn kéo theo giáo sư Từ, quả thực là đã đánh mất lý trí.
Phó Thanh Từ rốt cuộc nhíu mày, đồng tử khẽ nhúc nhích, thoáng dịch tầm mắt từ trên người Lâm Vĩ Nguyệt, nhẹ nhàng liếc liếc Trương Ngọc Lâm một cái.
Ánh mắt Trương Ngọc sáng lên.
Ngay sau đó, Phó Thanh Từ lại thu hồi tầm mắt, hơi chút nghiêng đầu, ánh mắt u ám, toàn thân đều bao phủ một tầng hàn băng lãnh lẽo kiêu ngạo khiến người ta sợ hãi.
Đôi môi mỏng khẽ mở, cực kỳ không kiên nhẫn mà thở ra mấy chữ:
“Cô thật là ồn ào.”
Cả người Trương Ngọc Lâm cứng đờ đứng tại chỗ, không thể động đậy.
“Cha mẹ cô không dạy cô.” Khi Phó Thanh Từ nói những lời này, ngay cả ánh mắt cũng lười cho cô ta một cái, “Cắt lời người khác nói chuyện là rất không lễ phép sao?”
“Phó tiên sinh, tôi là vì muốn tốt cho anh.” Trương Ngọc Lâm miễn cưỡng cười cười, chỉ vào Lâm Vĩ Nguyệt giãy giụa một lần cuối cùng, “Tôi chỉ hy vọng anh đừng bị người phụ nữ này lừa.”
Bình luận