Chương 11: Nhi tử xoay người
Thời khắc xấu hổ nhất trong cuộc đời chắc cũng chỉ đến mức này thôi.
Cố Dật Nhĩ chỉ cảm thấy tế bào toàn thân trên dưới đều đang kêu gào “Muốn chết”, đặc biệt là các tế bào dưới da, bắt đầu nóng bỏng đỏ lên, chỉ thiếu chút lửa chờ chín sôi.
Tư Dật cầm di động, gắt gao nhìn chằm chằm nội dung trên màn hình di động.
Hai người trong sách linh hồn và thân thể hợp nhất, người đàn ông đã thâm nhập vào u kính, môi lưỡi giao nhau, tất cả chỉ còn lại xúc động và dục vọng nguyên thủy.
Chỉ có mấy chữ ngắn ngủi này lại khiến cho người đọc phải suy nghĩ miên man, so với hình ảnh gọn gàng dứt khoát trực tiếp đánh vào tâm trí, thì những chữ miêu tả như thế này, khiến người ta càng dễ dàng sa vào trong đó.
Tư Dật mím chặt môi híp mắt lại.
Sau đó Cố Dật Nhĩ thấy cậu chạm vào màn hình, lật trang tiếp theo.
“Mau trả tớ!” Cô nóng nảy, duỗi tay muốn đi qua lấy về.
Tư Dật vội vàng giơ tay lên cao, Cố Dật Nhĩ chụp hụt một cái.
Cậu rũ mắt nhìn cô: “Gấp như vậy à?”
Cố Dật Nhĩ căn bản không với tới di động, nhón chân đoạt lấy, Tư Dật lại giơ tay cao thêm một chút.
Cậu vẫn luôn đang cười, trong mắt cất giấu ánh sáng, cứ như vậy nhìn cô nhón chân lại vẫn không với tới, bộ dáng gấp gáp như sắp khóc.
Những người khác đều dùng ánh mắt tò mò hướng đến bên này.
“Hai người bọn họ đang làm gì vậy?”
“Khoe ân ái…”
“Quá trắng trợn táo bạo!”
Cố Dật Nhĩ cắn môi, muốn cướp lại di động, lại sợ động tĩnh quá lớn khiến cả lớp đều biết cô vừa xem cái gì, trong lúc nhất thời do dự không biết làm sao, khó có được lúc cô lộ ra bộ dáng bất đắc dĩ.
Cô không cướp đoạt nữa, ngửa đầu nhìn cậu: “Mau trả lại cho tớ.”
Thanh âm nho nhỏ, mềm mại giống kẹo bông gòn, đánh vào ngực cậu, mềm mại đến rối tinh rối mù.
Ngày thường Cố Dật Nhĩ hào phóng ương ngạnh, không bao giờ chịu thiệt, lúc này rốt cuộc cũng giống một nữ sinh nhỏ, cắn môi, ánh mắt ướt dầm dề mà ủy khuất nhìn cậu.
Bộ dáng chịu thua của cô, lại cả ánh mắt lấp lánh như có cả bầu trời sao, trong nháy mắt khiến người ta có cảm giác không đành lòng khi dễ cô.
Nhưng lúc này Tư Dật lại không mềm lòng, thanh âm vững vàng nói: “Cố Dật Nhĩ, cậu không biết là không thể mang di động tới trường học sao?”
“Tớ biết.” Cố Dật Nhĩ chớp chớp mắt, “Lần sau tớ không dám nữa.”
“… Nói chuyện nghiêm túc, cậu chớp chớp mắt làm gì?” Tinh thần Tư Dật lung lay, xụ mặt giáo huấn cô.
Lúc này, chuông tan học vang lên, phòng học an tĩnh lập tức ồn ào lên, các bạn học còn đang đợi xem trò hay lại thấy bọn họ cứ thì thầm với nhau thì biết là không hóng hớt được gì, mọi người thu dọn sách vở chuẩn bị về nhà ngủ.
Bình luận