🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 107: Hôn lễ

Cố Dật Nhĩ dậy thật sớm, ngồi trước gương trang đểm.

Vẽ hoa điền giữa hai đầu lông mày, dán trang sức lên trước trán, lỗ tai đeo kim ngọc mã não, chuyên viên trang điểm kinh diễm lui về phía sau vài bước: “Đẹp quá!”

Bị chính tay nghề của mình thuyết phục.

Lâm Vĩ Nguyệt mặc trang phục phù dâu vội vàng chạy tới: “Nhìn xem nhìn xem.”

Cố Dật Nhĩ ngửa đầu nhìn cô ấy, nhẹ nhàng cười cười.

Bộ trang phục này của cô hoàn toàn là dựa theo ý thích của mình mà đặt riêng.

Áo vạt ngắn, tay áo rộng đồ án phượng loan tường vân thêu bằng chỉ vàng cùng váy yên chi đặt riêng của Minh Hoa Đường, kết hợp với nguyên bộ trang sức kết hôn, chính giữa bộ cài đầu được khảm hoa mã não năm cánh và đầu phượng hoàng bằng vàng, bên cạnh là những bông hoa hình cánh bướm trắng tinh xảo và ngọc bích trong suốt mờ ảo làm giảm đi sự nặng nề và hoa lệ của cả bộ cài đầu, hai bên sườn là tua liên vàng dài mấy chục centimet và trụy trân châu thẳng tắp buông xuống trên vai.

Mỹ nhân trang điểm đi lấy chồng, mười dặm đều là áo đỏ xúng xính.

“Đẹp không?” Cô nhướng mày hỏi.

Lâm Vĩ Nguyệt nuốt nuốt nước miếng, liều mạng gật đầu: “Quá đẹp!”

Cô vội đỡ Cố Dật Nhĩ ngồi lên giường cưới, trải đều váy mã diện, xoay người hỏi những người khác: “Chúng ta giấu cái gì bây giờ?”

Từ Dĩnh là bạn học đại học của Cố Dật Nhĩ nhiều mưu ma chước quỷ nhất, cười xấu xa một tiếng: “Giày to quá, chúng ta giấu cái gì nhỏ một chút đi.”

Nói xong não nhảy số, nhẹ nhàng gỡ xuống một bên bộ diêu trên búi tóc của Cố Dật Nhĩ, lắc lắc tua rua phía trên.

“Lấy cái này đi.”

Lâm Vĩ Nguyệt có chút lo lắng: “Cái này cũng quá khó tìm đi.”

“Đón tân nương nào có dễ dàng như vậy?” Từ Dĩnh nghĩ nghĩ, cô đưa bộ diêu cho Cố Dật Nhĩ, đắc ý một tiếng, “Dật Nhĩ, cậu nói giấu ở đâu bây giờ?”

Cố Dật Nhĩ cầm bộ diêu giấu vào trong tay áo.

Bọn họ hẳn là không dám lục soát tân nương.

Từ Dĩnh giơ ngón tay cái lên: “Không nghĩ tới cậu vẫn gian trá như vậy.”

Ước chừng ngồi trên giường đợi khoảng nửa giờ, mấy người đang trò chuyện thì ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến tiếng kêu to náo nhiệt.

Lâm Vĩ Nguyệt hưng phấn đứng lên: “Dật Nhĩ, cậu cứ nhìn bọn tớ đi.”

Mấy phù dâu đứng lên đi ra ngoài chặn cửa.

Ngoài cửa Tư Dật cầm bó hoa, nghe được bên trong hỏi là ai tới, ngơ ra nhìn nhóm phù rể.

“Nói cái gì bây giờ?”

Nhị Canh mắt trợn trắng, thúc giục nói: “Dật ca, anh cứ nói anh là ai, tới làm gì.”

Tư Dật nuốt nuốt nước miếng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...