Chương 101: Phiên ngoại năm mới
Đây là một ngày đặc biệt nhất trong năm.
Giờ phút này vạn gia ngọn đèn cùng sáng, nhi nữ Trung Hoa tứ hải cửu châu cùng đoàn viên.
Nhà họ Cố năm nay rất náo nhiệt.
Tứ đại đồng đường, từ già đến trẻ, toàn bộ đoàn tụ tại nhà lớn.
“Cố Dật Nhĩ, có phải em lại ăn gian không?” Cố Dật Hiên vỗ bàn màn chược, thổi râu trừng mắt, “Sao anh đánh quân gì em cũng ăn được?”
Cố Dật Nhĩ chống cằm, ngữ khí bình tĩnh: “Ai bảo anh là cửa trên của em.”
“A a a a a a đến bây giờ đã thua 800 tệ rồi! Tín hiệu này thật quá kém!” Cố Dật Hiên vò loạn đầu tóc mình.
Bác cả ở một bên quan chiến, thở dài thật mạnh một hơi: “Lúc đi học không bằng người ta, bây giờ đánh mạt chược cũng không thắng được, haizz”
Cố Dật Hiên liếc mắt cha già nhà mình một cái: “Ba, đêm trừ tịch, ba không thể thôi chì chiết con một chút sao?”
Lúc này đại sảnh nhà họ Cố nổi lên hai bàn mạt chược, bọn tiểu bối một bàn, các trưởng bối một bàn, còn thừa thì ngồi trên sô pha cắn hạt dưa ăn trái cây xem xuân vãn.
Các bạn nhỏ vây quanh phòng khách cãi nhau ầm ĩ.
Cố Dật Nhĩ hôm nay cuồng quét bàn mạt chược, ổn thỏa ngồi ở vị trí nhà cái, mới đầu chỉ có Cố Dật Hiên từ nhỏ bất hòa với cô là bất mãn, sau đó, Cố Dật Văn và Cao Tự Án cũng có chút bất mãn.
Cao Tự Án khẽ nhíu mày: “Dật Nhĩ, chơi mạt chược phải thành thật.”
Cố Dật Hiên vội vàng gật đầu phụ họa: “Anh Tự Án, anh cũng cảm thấy em ấy ăn gian đúng không?”
Cố Dật Nhĩ vô tội bĩu môi: “Không thắng được em thì nói em ăn gian, các anh có còn là đàn ông không? Ba người đàn ông hợp lực ăn hiếp em một cô gái yếu đuối.”
“Thực xin lỗi, bưu hãn như em anh thật không cảm thấy em yếu đuối.” Cố Dật Hiên hừ lạnh một tiếng.
Cố Dật Văn nhướng mày, ngữ khí trêu chọc: “Dật Nhĩ, lúc em học ở Mỹ, chuyện em trộm đi Las Vegas đánh bạc đều là bọn anh giúp em gạt chú hai đó.”
Cố Dật Nhĩ dừng một chút, thần sắc tự nhiên: “Trong sòng bạc không có mạt chược.”
“Cô ơi, sòng bạc là cái gì đó ạ?”
Bỗng nhiên, một đôi tay nhỏ bám lên bàn mạt chược, buộc hai bím tóc nho nhỏ, mềm mại mở một đôi mắt to tròn nhìn cô.
Cố Dật Nhĩ ngây ngẩn cả người, nhìn về phía Cao Tự Án xin giúp đỡ.
Cao Tự Án bình tĩnh quay đầu, dặn dò: “Đừng dạy hư trẻ con.”
Bé gái duy nhất đứng ở đây, hai bé trai còn lại cũng chạy tới.
Sau đó ba cục cơm nắm thiên chân vô tà cùng kêu lên hỏi: “Cô ơi, sòng bạc là cái gì ạ?”
Cố Dật Nhĩ làm cô lần đầu cảm giác được áp lực.
Cố Dật Hiên cười lạnh một tiếng: “Cố Dật Nhĩ, em dám truyền bá cho con trai anh cái gì không lành mạnh thì anh sẽ nói hết mấy chuyện rách nát của em ở Mỹ ra, để xem ông nội với chú hai dạy dỗ em thế nào.”
Bình luận