🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 1: Trạng nguyên thành phố

Tháng 9, mùa hè ở thành phố Thanh Hà dường như còn luyến tiếc chưa muốn rời đi.

Gió nóng thổi bay bụi cây bên cạnh giảng đường, lá cây xanh tươi, rậm rạp.

Bên ngoài ánh nắng chói chang, hội trường trong điều hòa thổi gió lạnh vù vù, đèn đuốc sáng trưng.

Cố Dật Nhĩ ngồi trong cánh gà ngáp một cái, hai mí mắt sắp dính vào nhau.

Nghỉ hè hai tháng rưỡi sống quá thoải mái, khiến cô hình thành thói quen ngủ nướng, hai ba giờ sáng mới ngủ là bình thường, giữa trưa 12 giờ rời giường ăn sáng cùng với ăn trưa.

Ngày qua ngày sinh hoạt như nuôi heo, làm cô sắp quên mất chuyện đọc sách là thế nào rồi.

Hậu quả chính là ngày khai giảng cũng đến muộn.

“Sao em lại có thể không viết? Sao lại không viết?”

Hiệu trưởng ở bên cạnh cô đi đi lại lại, vừa đi còn vừa lải nhải.

Mấy câu lải nhải của thầy cứ như bài hát ru, làm Cố Dật Nhĩ đã thức cả một đêm lại nghẹo cổ ngủ mất rồi.

Bỗng nhiên, đầu đang ngẹo sang một bên bị bẻ dậy, Cố Dật Nhĩ giật mình một cái, ngẩng đầu nhìn về phía bên cạnh, người vặn đầu cô hơi nhíu mày như đang cảnh cáo cô.

“Không được ngủ, dậy viết nhanh lên.” Cao Tự Án ra lệnh cho cô.

Hiệu trưởng nhìn về phía Cao Tự Án, trên mặt cũng có chút bất đắc dĩ: “Anh Cao, chuyện này cũng xác thật là nên trách chúng ta không nói trước với em ấy, năm ngoái khai giảng chỉ có một người lên sân khấu phát biểu, sau đó năm nay các thầy cô cũng sơ sót, chậm chạp chưa đưa ra quyết định…”

Ai mà biết được năm nay trung khảo lại có hai Trạng Nguyên, ai có thể đoán được năm nay mấy thầy cô phòng tuyển sinh lại lợi hại như thế, hai Trạng Nguyên đều bị thu phục về đây.

Lễ khai giảng của trường Tứ Trung Thanh Hà mười mấy năm qua chưa từng thay đổi, trong đó một phần là học sinh đứng đầu của kỳ thi tuyển lên sân khấu phát biểu.

Các thầy cô cũng không nghĩ nhiều, hai người đều viết một phần bản thảo, đến lúc đó ai viết hay hơn thì đi lên, hoặc là hai người cùng nhau lên cũng được.

Ai ngờ được, hai Trạng Nguyên này lại chui ra từ một ổ lười.

Cố Dật Nhĩ không viết, mà một vị Trạng Nguyên khác, đến bây giờ còn chưa tới.

Hiệu trưởng đấm ngực dậm chân, học sinh bây giờ càng ngày càng không được! Học tập không có một tí tích cực nào!

“Hiệu trưởng, thật sự là ngại quá, em gái tôi nghỉ hè ở nhà sống thoải mái quá, còn chưa hồi phục tinh thần.”

Hiệu trưởng lại không khỏi nhớ tới năm đó ông đi học, rạng sáng bốn giờ, mặt trời từ phía bên kia đỉnh núi leo lên cùng với ông

Nhưng ngoài miệng vẫn tỏ vẻ thấu hiểu: “Không sao, trẻ con bây giờ đều như vậy.”

Cố Dật Nhĩ dụi mắt viết bản thảo, thường xuyên che miệng ngáp một cái, bộ dáng hai mắt hồng hồng chịu đựng cơn buồn ngủ thật là đáng thương.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...