Chương 9: Hoảng sợ
Lê Phong thề,chính mình chỉ muốn đi ra ngoài giải sầu một chút,hoặc là đi ra cửa hàng cầm vòng cổ xem đã mất chưa mà thôi,nhưng là,nhưng là vì sao,thái độ của mỗi người đối với nàng đều tốt như vậy,tốt đến mức quỷ dị a….Rõ ràng ngày hôm kia vẫn còn là một bộ mặt xem thường như đối với “gay” đi….Đúng đúng,chính là vị đại thúc kia,vì sao sẽ nhìn nàng bằng ánh mắt sùng kính….Lê Phong thở dài,tóm lại thái độ của người khác đối với mình tốt vô luận như thế nào cũng không xem như chuyện xấu,theo nguyên tắc “Chuyện gì không nghĩ ra thì không cần suy nghĩ”,liền xoay người về nhà.
Có lẽ là thái độ của mọi người biến hóa,tâm trạng của Lê Phong tốt lắm,vô cùng tốt,thế cho nên thời điểm nàng nhìn thấy cái nam nhan vẻ mặt sợ hãi kia,đầu óc còn chưa kịp vận động.Nam nhân kia,hình như là chỉ muốn mua một chút đồ ăn thôi đi,vì sao lại có thái độ như vậy?
“Nếu không phải nể mặt tiểu thư nhà ngươi,ai sẽ bán cho ngươi”Là ý tứ gì?
“Không tuân thủ phu tắc”Là ý tứ gì?
“Nếu không phải Lê Phong tiểu thư tâm tính thiện lương,sớm phải đem ngươi trầm đường (một hình thức trừng phạt khi vi phạm lễ giáo thời phong kiến:cho người vào trong một cái sọt,buộc chặt nắp thả xuống nước cho chết sặc)”Lại là ý tứ gì?
Nàng muốn nói,kia không phải là lỗi của hắn,mà là nỗi của nàng.Nàng càng muốn nói,cái loại vẻ mặt vừa sợ hãi vừa cẩn thận này không thích hợp với một người nam tử như hắn.Càng muốn nói,hắn phải được hưởng là cuoovj sống tiêu diêu tự tại (vui vẻ tự do).Nếu không muốn nói rằng,khi nhìn thấy vẻ mặt của hắn như vậy,nàng rất khó chịu.
Được rồi,đúng là nàng đã nhìn thấy nam nhân nhà mình,à không,phải nói là nam nhân lẽ ra phải đang ở nhà,bị mọi người xung quanh đối xử ác liệt.Không thể không nói,bởi vì nguyên nhân bản thân không thuộc thế giới này,Lê Phong đối với sự khắc nghiệt của thế giới này,hoặc nói rõ hơn là sự khắc nghiệt với nam nhân,những luân lý đạo đức nghiêm khắc ấy nàng không thể nào hiểu cũng như lý giải thấu triệt (rõ ràng).
Cho nên Lê Phong không ngu ngốc,cũng đương nhiên biết Lê Thư sẽ bị nhiều người dựa vào cái cớ sứt sẹo kia của nàng mà chịu chút xem thường,nhưng nàng nghĩ qua mấy ngày là sẽ tốt đẹp,dù sao mọi người thường sẽ nhanh lãng quên sự việc sau khi đã bàn tán đủ.Lê Phong cũng đã nhắc nhở với nam nhân,mấy ngày gần đây tốt nhất không nên ra khỏi cửa.Thế nhưng Lê Phong không nghĩ tới,này cường độ “Chịu chút xem thường”,hoàn toàn vượt qua tưởng tượng của nàng.
Lê Phong về nhà,nếu không phải nam nhân đang nấu đồ ăn mà nàng không thấy trong nhà lúc ra khỏi cửa,thì nàng cứ tưởng tất cả những việc hôm nay nàng nhìn thấy ngoài đường tất cả chỉ là ảo giác.Nam nhân ve mặt chăm chú nấu cơm,khi gặp nàng trở về còn gật đầu chào hỏi với nàng,trên khuôn mặt tuấn tú nhìn không thấy chút ủy khuất nào.
Lê Phong tựa vào cạnh của phòng bếp,nhớ tới tất cả những ủy khuất hôm nay hắn phải chịu không phải tất đều là do lỗi của mình hay sao?Hắn bởi vì sự hoang đường của nàng mà chịu biết bao ủy khuất,nhưng là ở nhà chưa bao giờ tỏ ra một chút oán hận nào với nàng,thậm chí có thể làm được tới trình độ tìm không thấy chút khác thường nào trên mặt,để nàng không phát hiện.
Bình luận