Chương 6: An ổn
“Này,Này không phải”Lê Phong thừa nhận,chính mình đâu chỉ lỗ mãng,mà là không có đầu óc!Lê Thư mang thân phận ‘kẻ xui xẻo’ mỗi người còn e sợ còn không kịp,nàng nhưng bây giờ nhìn sắc mặt mặt khó coi đến cực điểm của lão bản khách sạn mới nhớ đến điều này.Lê phong trong lòng âm thầm hối hận,đang suy nghĩ nhanh để tìm nơi đặt chân,kia xa phu nhưng là cái người khẳng khái hảo tâm,giúp đỡ bọn họ nói chuyện:”Chưởng quầy a,nhìn bọn họ cũng là đáng thương,đứa nhỏ kia tuy rằng phạm lỗi vì đã làm chuyện ám muội,nhưng hãy nhìn xem vết thương bị đánh của Tiểu Trư Tể !Ôi chao….Ngươi hãy thu lưu bọn họ một ngày,chờ khi bọn hắn tìm được cái phòng trọ cũng tốt mà!khi nào bọn họ đi thì tìm cái đạo khí xua đi tà khí là sẽ không sao rồi!”.
Thấy trưởng quay mặc dù đối cái gọi là ‘Chuyện ám muội’ không hiểu lắm,nhưng cũng bị những vết dữ tợn trên người Lê Thư khiến cho hoảng sợ,rốt cục mềm lòng đáp ứng cho bọn họ ngủ lại một đêm.
Nhờ xa phu giúp đỡ đưa Lê Thư nằm trên giường,Lê Phong không dám làm phiền lão bản nương,quay lại hiệu thuốc bắc lấy bố khăn,thủy dược linh tinh,nghĩ nghĩ,thừa dịp sắc trời chưa tối,lại đi đến nơi nhiều chuyện nhất ở đầu thôn tìm hiểu thực hư về chuyện phòng ở,sau đó xoay người trở về khách sạn.
Nhẹ tay xốc chăn lên,Lê Phong cảm thấy vết roi hình như càng sưng đỏ hơn,đầu vết thương còn bị nhiễm trùng mưng mủ nữa,nàng nghĩ sờ vào nhưng không dám.Trong mộng nam nhân như trước nhíu chặt mày.Là do miệng vết thương rất đau sao?Lê Phong chỉ cảm thấy trong đầunhanh chóng nảy sinh tràn ngập những nỗi khổ sở không nói lên lời,chỉ muốn thay hắn thừa nhận những thống khổ kia,chẳng lẽ là do quá áy náy hay là do đồng tình sao?Nàng đương nhiên không biết,nếu là nàng thật sự thay hắn chịu đựng,hắn mới ngược lại càng tăng thêm đau đớn,đau gấp mấy lần.
Nghĩ đến chính mình là một thầy thuốc nguyên tắc,Lê Phong tạm thời vứt bỏ ngượng ngùng,cởi hạ khố của hắn ra kiểm tra có vết roi hay không,lại không ngờ sau khi xem qua,ngay cả một chút tâm tư rung động khác thường cũng không có.Nàng chỉ cho rằng người nhà giận dữ mới giáo huấn hắn,lại không ngờ những vết thương này đúng là trải rộng khắp cơ thể,cùng với những vệt bầm tím xung quanh.Nàng biết bị gậy gộc đáng trước hết sẽ sung đỏ,qua mấy ngày mới có tan.Mấy ngày trước?Hắn đã phạm phải sai lầm gì?Lưu thị khi tức giận chẳng lẽ đều lấy hắn ra chút giận hay sao?Những dấu vết kia,giống như bị nhiều lần đánh nặng,nàng không có kinh nghiệm xử lí hình thương(những vết thương do vật nặng tạo nên bên ngoài da).Bỗng nhiên một ý nghĩ khiến cho nàng lạnh hết cả người,hắn,hắn chẳng lẽ,vẫn,như vậy,bị ngược đãi….
Nàng bỗng nhiên cảm thấy,chính mình hai mươi cuộc sống chưa bao giờ cảm thấy may mắn về chuyện mình làm như lúc này.
May mắn,may mắn,nàng đem hắn mang đi ra….
Sau một lúc hết khổ sở,may mắn,thật lâu sau nàng mới bức bách chính mình đem suy nghĩ kéo về hiện tại,bắt đầu tự hỏi đường đi tiếp theo.
Theo nàng trong lúc vô ý nghe được chuyện bát quái,lại cộng thêm việc vừa rồi đi xác nhận lại tin tức,cách đây không xa,ở Lân thôn,Vương lão phụ phu nữ nhi ở trong thành có tiền đồ,có ý muốn phụng dưỡng cha mẹ nên tính mang nhị lão đi trong thành hưởng phúc,lão Vương đã sống ở núi nhỏ này cả đời,cũng không giống những nông phụ bình thường chất phác,mà đã sớm hướng tới cuộc sống phồn hoa trong thành không tính hồi thôn,nên cả gia tài gồm gian nhà đất cùng một mẫu đất với ba sào ruộng đều đem ra ngoài bán hết.
Bình luận