🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 46: Ấm áp

“Nhanh lên một chút! Mau đến đây! Truy Nhi!” Lão bà bà vội vàng phất tay với nam hài đang trèo từ trên xuống, sau đó quay đầu, vô cùng tự nhiên nói với nam nhân một cách lạnh lùng, “Sao còn chưa đi làm việc đi? Thê chủ ngươi nuôi ngươi là để ăn cơm không sao?”

Nam nhân nghe vậy, ánh mắt nhìn về phía Lê Phong, có chút do dự. Không đợi hắn làm ra quyết định, nữ tử nhẹ nhàng liếc mắt qua, ngăn cản động tác của hắn --- nam nhân vô cùng nghe lời, cho dù bị cảnh các cũng không nói phải đi nữa.

Lão bà bà thấy, có vô cùng kinh ngạc: “Làm sao vậy? Khuê nữ nhi Lê gia?”

Nữ tử không trả lời mà nói: “Bà bà, ý của ngài là?” Dứt lời, ánh mắt chuyển hướng về phía nam hài đã chạy đến bên người lão bà bà, đang ngượng ngùng cúi đầu.

“Trời ơi! Khuê nữ nhi ngốc mà!” Lão bà bà thấy ánh mắt của nữ tử, cho rằng đối phương có ý với cháu của mình, lập tức cười đến không khép miệng được, giơ tay xoa tóc Lê Phong, “Còn không nhìn ra sao! Chuyện ngươi tình ta nguyện mà!” vừa nói vừa liếc qua liếc lại giữa Lê Phong và nam hài, ý muốn không cần nói cũng biết.

Nữ tử nắm chặt tay nam nhân hơn, quay đầu lại nhìn lão bà bà, “Tại sao lại là ta?”

“Ôi chao ôi ~ có cái gì tại sao với không tại sao chứ ~ chuyện người tình ta nguyện mà!”

Mới mười ba sẽ tình nguyện, hắn thì biết cái gì là tình nguyện chứ? Nữ tử nhíu mày.

“Lê Phong không đức không tài, mặt mũi xấu xí không biết đối nhân xử thế, thật sự là... Thứ cho khó nghe theo.”

“Không đức không tài? Ai nha nha, khuê nữ Lê gia à! Nông dân thì cần gì có tài có đức? Khuê nữ ngươi ngoài trừ lớn lên hơi khó xem một chút, còn có chỗ nào không tốt chứ! Chúng ta đều không ngại, ngươi lại đi ghét bỏ bản thân là chuyện gì chứ!” Đang nói chuyện, lão bà bà thật đúng là có chút không vừa lòng, sao lại không nhìn thấy bộ dáng cảm động đến rơi nước mắt như trong tưởng tượng vậy.

Không ngờ lại vậy, lão thái thái này chắc lại nghĩ là nàng ước gì được thú người kia nhà nàng hay sao? Lê Phong nhếch mi.

Thực ra, ý nghĩ của lão bà bà này cũng không quá đáng.

Diện mạo của Lê Phong ở đất nước nữ tôn thật sự là không khiến người thích, không phải là xấu xí,mà là yếu đuối, ở hiện đại người ta gọi là “tiểu bạch kiểm“. người như vậy vốn cũng không khiến người ta yêu thích, huống chi ở đây còn là nông thôn, chỗ dùng lớn nhất của nữ nhân là làm việc và nối dõi tông đường, Lê Phong đâu có giống bộ dáng có thể làm được việc nặng? Nuôi ở nhà để thưởng thức thì được.

Hơn nữa, quần áo của phu thê Lê Phong đều rất mộc mạc, hoặc là, nói là keo kiệt cũng không quá đáng, Lê Thư lại có tướng mạo không khiến người thích, khiến người ta sinh ra ý nghĩ là do nàng không thú được tướng công nên mới thú Lê Thư cũng không kỳ lạ.

“Không cần, Lê Phong thật là quý không dám nhận, mong rằng chớ để làm lỡ tương lai của tiểu công tử thì mới tốt.” Nữ tử mím môi, sắc mặt không tốt, cũng không quan tâm lão bà bà dùng miệng lưỡi và cái lễ tiết chết tiệt gì, lôi kéo nam nhân liền đi lên nóc nhà.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...