Chương 42: Rời xa triều đình
Ba ngày sau.
Trà lâu nào đó ngoài phố.
“Này, các ngươi có nghe nói không vậy!” Người trên bàn đã quá say, vì say mà bàn luận hăng hái bừng bừng, “Cái tên đồ * Lê Thư trời ơi, thật coi mình làm tướng quân mà được cung lên tròi chắc? Hừ, từ chối hôn nhân trước mặt mọi người, không chỉ làm mất mặt của Hoàng thượng và Nữ hoàng Bắc Triều Tiên, lại còn bị phạt một trăm quân côn đó!”
Nữ nhân ợ rượu, “Không những vậy, hắn từ chối là bởi vì một "Thê chủ" không biết tung tích chứ! Chậc chậc, đồ * không biết tốt xấu! Lớn lên với hình dạng như vậy, có một vương nữ bằng lòng muốn là đã phúc đức bao đời rồi! Hắn lại có thể không nể mặt Hoàng thượng mà từ chối! Vì việc này tất nhiên Hoàn thượng đã giận tím mặt rồi! Trog cơn tức giận đã phế đi chức vụ của hắn, trực tiếp trục xuất kinh thành! Ha ha! Thực sự là...”
*có thể là lời thô tục nên để trống
“Ngươi nói gì vậy?” Tên cong lại vỗ mạnh bàn một cái, giận dữ nói, “Nếu không phải nhờ Lê tướng quân, vài lần Bắc Triều Tiên đến xâm phạm, triều đình không có người có thể dùng, chẳng phải đã bị đánh bại bao nhiêu lần!”
“Hừ! Ngươi nói mê sảng ồn ào con mẹ nó cái gì đó!” Tên say rượu lau miệng một cái, lắc lư đứng lên, tỏ vẻ khinh thường, “Một Nam Trung Quốc lớn như vậy không biết có bao nhiêu người, nói như ngươi, tất cả phải dựa vào tên nam nhân xấu xí đó hay sao? Đọc sách đọc đến ngu rồi à?”
“Ngươi! Đúng là ngu dốt mà!” Người tỉnh táo phẩy tay một cái, còn muốn nói tiếp, nhưng vị chưởng quỹ lòng đang tràn đầy sợ hãi nào đó lại đi đến, “Khách quan, các vị khách quan ơi... Bàn bạc những chuyện như vậy, các ngươi không muốn sống, tiểu điếm nhỏ này của ta còn muốn buôn bán nữa chứ...”
Chưởng quỹ nói như vậy, ngay cả tên đang say rượu cũng tỉnh táo hơn nửa, dám công khai nghị luận quốc sự như vậy... Nữ nhân nhìn xung quanh một lượt, sau đó thành thật mà ngồi xuống uống rượu, người đọc sách kia tuy không phục, lại biết chỉ nên dừng đến đây thôi.
“Hừ! Cũng may còn có mắt!” Trên một bàn ngồi cách đó không xa, môt nữ tử vận bạch y hừ nhẹ một tiếng, quay đầu nhìn về phía nam nhân cao lớn uy vũ ngồi bên cạnh, “Cho nên Thư Nhi, chàng đừng nghe lời mấy tên say rượu to mồm, chàng xem, vẫn còn có người hiểu biết!” Tuy biết những... tin đồn này chắc hắn cũng nghe chán rồi nhưng vẫn không nhịn được nói một câu.
“Ừ, ta biết rồi.” Nam nhân tên là “Thư Nhi” thập giọng trả lời, không nhịn được mỉm cười, “Nàng không chê ta xấu là được rồi... Người khác không quan trọng.” Hắn khó coi như vậy, nhưng nàng lại không nghĩ như vậy, khiến cho toàn thân của hắn như được ngâm trong hũ mật.
“Ừ, chàng đẹp... Ta nói là... khiến người thật ghen tỵ!” Đưa tay sờ đầu dối phương, Lê Phong tỏ vẻ muốn đứng dậy, mặc dù còn không có ăn no, nhưng dù thế nào nàng cũng không muốn ở lại chỗ này, “Thư Nhi, chúng ta đi thôi.”
“No chưa?” Nam nhân hơi nhíu mày một cái, có chút không vừa lòng.
“No rồi ~” Nữ tử kia chu môi một cái, nhẹ nhàng làm nũng. Chỉ là, vị bạn học này, ngươi nhìn cơm nước trên bàn cơ bản chưa được động đến kia, không chột dạ sao?
Bình luận