Chương 36: Bất an
Nữ tử nhìn nam nhân ngoan ngoãn uống hết chén thuốc, cuối cùng lần thứ hai cảm thấy chột dạ xoa xoa mũi, “Không đắng sao?”
“Không đắng.” Nam nhân cười, cầm chén thuốc trong tay trả lại, thuận tiện đầy mặt hạnh phúc mà ngậm lấy miếng mứt quả được nữ tử nhét vào miệng.
“... Sao có thể đáng yêu như vậy...” Nữ tử nhướn mi, thuận tiện xoa xoa mái tóc của đối phương, lại bất chợt chau mày.
Nam nhân thấy vẻ mặt của nữ tử bỗng thay đổi, trong lòng lo lắng một chút.
“Không có việc gì...” Thấy rõ vẻ cẩn thận của nam tử, nữ tử bất đắc dĩ, “Chỉ là,... thân ái, ngươi nên đi tắm...”
“Ừm, ta, ta đi ngay đây!” Nam nhân trong nháy mắt liền luốn cuống, ở đây không phải quân doanh, cả người hắn bẩn thỉu, nàng sẽ, nàng sẽ, chán ghét chứ! Nghĩ vậy Lê Thư vội vàng đứng lên, lại bị nữ tử vỗ một cái, “Thân ái, người nếu lại nhảy dựng lên như vậy, sẽ làm nứt miệng vết thương.” Nữ tử nhàn nhạt châm chọc, nam nhân ngay lập tức co lại không dám nói.
“Được rồi, ngoan ngoãn đừng động, ta đi nấu nước nóng.” Nhấc chân muốn đi, rồi lại quay đầu lại.
“Tiểu đứa ngốc, ta không có tức giận!” Lấy tay xoa xoa tóc của đối phương, ý cười càng nhiều hơn, “Cũng không bẩn lắm.” Cúi người hôn cái trán của nam nhân.
Xoay người đi ra cửa phòng, nữ tử đột nhiên cười thành tiếng.
Đây không phải, ông trời cho nàng, cho nàng có cơ hội được nhìn gần toàn bộ thân thể tướng công nhà mình ở mọi phương hướng hay sao?
“Nở nụ cười dưới thanh thiên bạch nhật, quả nhiên có phong cách của nữ tử được sủng ái có khác...” Giọng nói của nữ tử truyền đến, mang theo sự châm biếm.
“Hả~?” Nữ tử xoay người, giống như có hứng thú nhếch mi, nhìn về phía vị phó tướng ở phía sau, “Nữ tử đượcsủng ái?”
“Không phải hay sao?” Hàn Triều nói chậm rãi, “Thế nào? Không chiếm được niềm vui của công tử Tả tướng, cuối cùng không nhịn được phải trở về hay sao?”
“... Phụt...” Nữ tử chớp chớp mắt, lại không nhịn được cười phá lên.
“Ngươi cười cái gì?” Phản ứng của Lê Phong hoàn toàn nằm ngoài dự tính, Hàn Triều có chút hoang mang, quát lớn.
“... Không có gì...” Nữ tử xoa xoa khuôn mặt, “Hàn phó tướng, Hạ Cúc cũng đến tìm ta gây phiền phức giống như ngươi...Ngươi sao có thể giống như đứa trẻ mới mười tuổi kia chứ...” Đứa trẻ cố tỏ ra thông minh trước mặt mình còn chưa tính, người hơn hai mươi tuổi, đặc biệt còn là người có thân phận cao hơn mình, vậy mà cũng chỉ biết cố tỏ ra thông minh, ít nhất, chẳng lẽ không phải nên có chút âm mưu và cái gì đó hay sao?”
“Ngươi!” Phản ứng của đối phương tương phản quá lớn so với dự liệu của nữ nhân, cho đến khi làm cho nàng thẹn quá thành giận, trong nhát mắt tay nắm chặt lấy chuôi kiếm, kiếm “Xoẹt” một tiếng ra khỏi vỏ.
Hàn Triều ốn định nghĩ sẽ nhìn thấy nữ tử hoảng sợ, nữ tử lặng lặng đứng ở đằng kia cũng không biểu hiện ra như hiệu quả nàng mong muốn. Hàn Triều cắn chặt răng, lại biết vì Tướng quân, mình thật sự không thể làm người này bị thương, cũng chỉ có thể tra mạnh kiếm lại vào vỏ, hít sâu mấy hơi, sau đó căm giận nói, “Hừ! Cái này chỉ có thể nói, ai cũng đều rất, căm, hận ngươi!”
Bình luận