Chương 34: Xung đột
Đêm đen, bồ câu nhỏ trắng như tuyết ở chỗ công tử hát rong mấy ngày trước đến lại phịch cánh bay ra ngoài.
“Ừm? Bồ câu này là chuyện gì vậy?” Một người gia đinh đi tuần tra nhìn sang, “Không chặn lại sao?”
“Không nhìn rõ sao!” Người cao hơn có chút mệt mỏi ngáp một cái, “Từ chỗ người hát rong bay ra ngoài! Công tử đã nói từ sớm là đừng để ý đến người nam nhân kia, mặc kệ hắn muốn làm gì thì làm!”
“Nhưng mà...” Người thấp hơn vẫn cảm thấy kỳ lạ, “Hơn nửa đêm thả bồ câu để làm gì chứ?”
“Trời ạ, quan tâm nhiều như vậy làm gì. Chắc là hoa nhỏ yêu kiều nhớ nhà thôi, ha ha!”
“Yêu kiều? Chưa nhìn thấy hắn đi ra bao giờ, ngươi gặp rồi sao?”
“Tất nhiên, hắn vừa đến ta đã nhìn thấy! Chu choa, dáng vẻ mềm mại! Ngươi không nhìn thấy bàn tay nhỏ bé trắng nõn! Loại hàng hóa như này chỉ có bậc trên mới được hưởng thôi!”
“Ngươi nhỏ giọng chút, muốn cho hắn nghe thấy rồi đến chỗ công tử tố cáo thì...”
... ...... .......
Hai người đàm luận cực vui mừng không có chú ý đến một bóng đen hiện lên, động tác nhanh nhẹn, ôm một người, nhảy vài cái liền ra khỏi phủ.
Bồ câu một lát đã bay đến phủ Tướng quân, bóng đen vội vàng xem xét xung quanh rồi tìm được một nhà trọ bình dân.
Người hầu đi theo bên người của Ôn Đường đã bị nàng hạ thuốc mê, một chốc sẽ không tỉnh lại. Bóng đen chính là Ôn Thu đang suy tính trong lòng. Sáng sớm ngày mai, khi cửa thành mở, người trong phủ có thể sẽ phát hiện công tử không còn ở trong phủ.
Chỉ cần ra khỏi thành, trà trộn vào trong dân chúng, biển người mênh mông, cho dù là Tả tướng, muốn tìm hai người cũng không phải chuyện dễ.
--- ------ ---------
Hơn nửa đêm bị ép rời giường, nữ tử đang xử lí tốt vết thương cho nam nhân cao lớn, sau đó dựa vào trong ngực nam nhân rất nhanh liền ngủ mất. Nam nhân thì mang theo vẻ mặt cưng chiều, tay kéo cao chăn bị nữ tử đá rơi xuống.
--- -------
Trời, sáng.
“Thật sự không có chuyện gì sao?” Dưới chân tường, vẻ mặt nữ tử lo lắng nhìn nam nhân.
“Không sao.” Nam nhân cười dỗ dành, “Hôm ấy bị thương còn có thể cưỡi ngựa đến được, lần đó chẳng phải vẫn bình thường sao?”
“Ngươi còn không biết xấu hổ nói vậy hay sao?” Nữ tử nhíu mày liễu, lập tức nam nhân không dám nói tiếp nữa.
Lê Phong mang đến hai cái ghế kê, để Lê Thư cẩn thận trèo lên. Có nữ tử coi chừng, nam nhân cũng không dám lăn quan lăn lại thân thể của mình, được người đêm qua dùng bồ câu đưa tin gọi đến tiếp ứng đang đứng ở ngoài tường che chở nhảy xuống, sau đó, Lê Phong cũng nhảy ra khỏi phủ.
Chỉ chốc lát, một người nam nhân có thân hình gần giống như Lê Phong bị đưa vào.
Lê Thư bị Lê Phong cẩn thân đỡ đi theo hai gã nữ tử đến đây tiếp ứng, theo đường nhỏ trở lại phủ Tướng quân.
Bình luận