🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 33: Giằng co

"Ngươi không sao chứ!" Nữ tử từ trước đến nay đối với việc rời giường coi là vấn đề khó khăn không nhỏ trong cuộc sống lại bởi vì tiếng kêu đau của Lê Thư mà giật mình tỉnh lại, mở mắt thấy Ôn Đường ngồi trên người, nhíu chặt mi nhưng cũng không rảnh quan tâm hắn.

"Làm sao? Xảy ra chuyện gì?" Đẩy Ôn Đường ra, nữ tử nắm lấy tay của nam nhân, cẩn thận nhìn kỹ đối phương một lần, "Đụng vào vết thương sao? Có đau hay không? Nứt ra rồi sao?"

"... Không có." Nam nhân hơi kinh ngạc, lại mỉm cười, "Không đau."

Nữ tử nghe vậy, thở phào nhẹ nhõm, khoác một cái chăn lên trên người Ôn Đường, sau đó mới quay đầu nhìn về phía hắn, "Không biết đêm khuya công tử đến thăm, không có tiếp đón từ xa, thực sự là thất lễ..." Lời nói ngầm có ý trào phúng, ẩn chứa tức giận, "Đêm khuya xông vào gian phòng của tại hạ, chắc là công tử có việc quan trọng hả..."

Nam tử mím mím môi, quả nhiên đối phương vừa mở mắt nhìn thấy hắn thì kinh ngạc, hơi mang theo nhè nhẹ chán ghét, trên mặt vẫn còn chưa hết vẻ quan tâm thân thiết với Lê Thư, chỉ cảm thấy trái tim đau giống như bị đao cắt.

"Hắn, tại sao lại ở đây?" Đã không còn cách nào hô hấp, chỉ biết khô khốc hỏi thăm.

"Có quan hệ gì với người chứ?" Nữ tử hít sâu một hơi, bản thân cũng không hiểu tại sao mình lại tức giận như vậy. Loại tức giận này, giống như bản năng.

"Ta là của ngươi...." Nam nhân kích động muốn thốt ra, lại đột nhiên dừng lại.

Hắn muốn nói hắn là tướng công của nàng! Thế nhưng, tướng công thật sự, không phải đang ở đây sao?

Thì ra, thì ra là thế.

Ngươi và hắn ở ngay trong phủ vui vẻ, sau đó lại trêu chọc ta, để ta nghĩ rằng, ta thật sự còn có thể đoạt được lòng của ngươi?

"A! Ha Ha! Thì ra người sớm biết rằng ta sẽ thất lễ! Thì ra người sớm biết rằng hắn là!" Đầu ngón tay nam tử run lên chỉ về phía Lê Phong, cũng không quan tâm chăn bị rơi xuống, nước mắt tuôn rơi, vừa khóc vừa cười, "Ngươi... Ngươi thật tốt... Ha hả... Ha ha..."

Lê Phong bỗng nhiên căng thẳng, nhất thời không biết làm thế nào.

Nàng lại quên, hắn là tướng công của nàng mà! Nàng lừa hắn ở cùng với một người nam nhân khác, còn nói với hắn như vậy...

Ngay cả Lê Phong cũng cảm thấy ghê tởm bản thân, trong lòng nghĩ chỉ muốn tát thật tốt cho mình mấy cái.

Nữ tử trên giường tự trách mình, dứng dậy, do dự không biết xin lỗi thế nào. Cho nên, tin tưởng nàng, vào lúc cửa bị đẩy mạnh ra, không quan tâm ai mở cửa hay muốn làm gì, Lê Phong đều muốn cảm ơn nàng rất nhiều.

Ôn Thu đứng ở ngoài cửa nghe một lúc lâu, tay cầm kiếm nắm chặt lại, rốt cuộc không nhịn được, cho dù biết sẽ phạm tội danh không nghe theo lệnh chủ tử, những vẫn vỗ mạnh một chưởng mở cửa ra.

Bước nhanh đến bên giường, nữ nhân cầm lấy y phục bên mép giường mà nam tử đã cởi ra, choàng nhẹ lên thân thể xích lõa của nam tử, sau đó bắt đầu hỏi tội, trường kiếm lóe ra ánh sáng chói mắt, đột nhiên đâm về phía nữ tử ---

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...