Chương 30: Gặp nhau
"Tới thăm ngươi một chút xem đã chết hay chưa, xem ra không sao nhỉ!"
Cửa bị đẩy mạnh ra, người ngoài cửa bước vài phát liền bước đến bên giường, không để ý chút nào đánh mạnh vào chỗ đau của nam nhân, nghe thấy đối phương hít mạnh một hơi, vừa lòng cười nói.
"Không tồi, vẫn còn có tinh thần!"
Hành động này phụ phu Lưu thị thấy cũng không biết nói gì, nhưng lại khiến cho Hạ Cúc vừa đi pha trà dâng lên bước từ ngoài cửa vào sợ hết hồn
"Ngươi, ngươi làm cái gì vậy?"
Khuôn mặt tiểu đồng tràn đầy sự sợ hãi lo lắng, bước vội vàng ba bước thành hai bước, đẩy mạnh một phát người nọ ra, chạy vội đến trước giường.
"Tướng quân, không sao chứ!"
"Không sao..."
Lê Thư vuốt nhẹ cằm, lại có chút lo lắng liếc nhìn người nọ, lại quay đầu trách mắng tiểu đồng,
"Hạ Cúc, không được vô lễ với Hoàng hậu."
"A!"
Tiểu đồng nghe vậy kêu lên, chân mềm nhũn, sợ hãi định quỳ xuống, lại bị đối phương đỡ lấy.
"Quỳ cái quái gì, ngươi thật là sao không biết thú vị như vậy chứ!"
Giọng nói tràn đầy ý cười, khiến cho người khác cảm thấy ấm áp. Hạ Cúc cũng không biết tại sao, trong nháy mắt đã đem Hoàng hậu này trở thành một người tốt.
"Mong điện hạ thứ tội."
Vốn không dám nói lời nào tiểu đồng cũng lớn gan hơn nói một câu, đối phương lại cười nói,
"Cái gì mà điện hạ, gọi Tiếu Ninh là được rồi!"
Dứt lời, lại quay đầu nhìn về phía Lê Thư, "Ta nói nè Tiểu Thư Tử, nếu ngươi còn dám làm như vậy như lần trước chạy theo mấy tên quan viên nói "Điện hạ vạn an điện hạ thiên tuế" nữa, ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi hừ!"
"Không dám..."
Vẻ mặt Lê Thư mang theo ý cười,
"Hạ Cúc, dâng trà."
Nam nhân nhấp một ngụm trà, nhẹ nhàng nói,
"Ngươi biết đó, nha đầu Lưu Quý kia... Ừ... Nữ nhi của Bắc Triều Tiên vương chỉ tên muốn thú ngươi, không làm theo không chịu bỏ qua, nàng vì quan hệ hai nước nên buộc phải hạ chỉ, cũng biết ngươi chắc chắn không nghe theo... Nói chung, không muốn nghe cái gì mà "Quân muốn thần chết thần không thể không chết", ngươi nên biết nàng càng muốn làm bằng hữu đầu thôn với ngươi như trước."
"Ừ, ta biết." Lê Thư gật nhẹ đầu.
Ba năm trước, Lê Phong biến mất, Ôn Đường là công tử Tả tướng cũng không tìm được, chỉ biết xin mẫu thân mình giúp đỡ, thấy mẫu thân không để ý chút nào, không còn cách nào chỉ đành nói ra Lê Phong là người mình thương yêu, lại không ngờ người mẫu thân cực kỳ cưng chiều mình biết hắn muốn tìm một dân thường nữ tử là người hắn thích, theo quan điểm môn đăng hộ đối, tuyệt đối không đồng ý, không muốn hỗ trợ, ra lệnh cho người cưỡng ép mang hắn về.
Bình luận