Chương 27: Xuyên qua
Lê Phong ngẩng đầu nhìn khoảng không bầu trời âm u ở W thị bị ô nhiễm nghiêm trọng, bỗng nhiên cảm thấy thật đè nén. Rõ ràng, đây là bầu trời mình vẫn luôn nhìn mà! Vì sao...
Chẳng qua cô cảm thấy, khi cô ngẩng đầu lên, nên nhìn thấy, là bầu trời màu xanh trong lành tươi đẹp. Một bầu trời vô cùng sạch sẽ.
Cô không biết vì sao mình lại sinh ra cảm giác như vậy. Thiếu cái gì chứ?
Trường học cách xa nhà nhưng Lê Phong không muốn ngồi xe, cũng không muốn người nhà đưa đón, chỉ thích đi bộ, có thể phải đi trong hơn một tiếng. Nhưng mà, khi Lê Phong phát hiện mình đã bước vào cửa nhà thì bỗng nhiên có chút thất thần. Hơn tiếng đồng hồ vậy mà chẳng biết lúc nào đã trôi qua. Hoặc có thể nói cô không phải thất thần, mà chẳng qua là hồi thần lại thôi.
Cô đi trên đường, thất thần hơn một tiếng.
Cau mày một cái, cô đứng nguyên tại chỗ. Nếu như chỉ hơn tiếng đồng hồ thì không nói, cô thậm chí hầu như không nhớ nổi ngày hôm nay học cái gì, trong trí nhớ chỉ có hình ảnh mấy người bạn cười trêu chọc cô có phải sau khi bỏ Ninh Tiêu lại bắt đầu tư xuân hay không.
Thờ dài một tiếng, lắc mạnh đầu, tư xuân cái gì chứ! Gật đầu chào bảo vệ ở cửa một tiếng, "Vương ca ca, khổ cực rồi." Tự thấy giống như ngày thường đi vào biệt thự, "Vương ca ca? Tôi là Lý Thần Triêu mà...." Bảo vệ ở cửa nói thầm, sau đo lại hăng hái quay sang bát quái với những người khác, "Tôi nói này, hai ngày nay tiểu thư đang tương tư sao?"
Cô gái đẩy cửa vào, thở dài một tiếng, tiện tay ném cặp sách, ngã một phát lên giường, vô thức nhìn xung quanh người mình, nhíu mày, không có gì để kéo vào, lại không biết mình muốn kéo cái gì. Trong đầu không nghĩ được gì, lấy chăn ôm vào trong lòng, thuận tiện mở điều hòa. Rõ ràng không lạnh, nhưng cô lại cảm thấy thiếu một chút ấm áp nào đó.
Mất ngủ, giống như lúc trước. Lê Phong nhìn chằm chằm những đường nét mờ mờ của đồ vật trong bóng tối, bỗng nhiên cảm thấy chúng như là người, có chút cảm giác thân quen. Vậy mà, coi đồ vật trong bóng tối như người thế nhưng cô lại dĩ nhiên không sợ hãi. Nhìn chằm chằm những đường nét mờ mờ, cuối cùng cô mới cảm thấy dần dần buồn ngủ....
--- ------ ------ ------ ------ ------ ---------
Cuộc sống trôi qua ngày qua ngày. Lê Phong không còn gặp lại Ninh Tiêu, trừ việc Lê phong luôn cảm thấy bồn chồn không yên, thì cũng không có gì khác thường.
Chẳng qua Lê Phong cảm thấy rất khó chịu. Chắc là do bầu trời vẫn u ám, không có cái cảm giác như cô mong muốn thôi.
Lê phong trốn học. Lần thứ hai. Cô nhớ kỹ, lần đầu tiên trốn học là cùng người nam sinh kia, ngày đó chia tay. Kỳ lạ là, cô nghĩ đến việc là cùng "nam sinh mình thích" thì bỗng nhiên cảm thấy cực kỳ chột dạ. Cô suy nghĩ cẩn thận một chút, đột nhiên giật mình. Hình như.... Không biết từ lúc nào.... Cô đã quên nam sinh từng khiến cho cô phải len lút khóc một mình trong chăn vậy? Dùng sức nắm thật chặt cặp sách, cô, thì ra, cô chính là người tuyệt tình như vậy sao?
Thế nhưng vì sao, trong lòng cô lại không dám gật bừa chứ?
Cô gái trốn học thế nhưng không muốn đi đâu, lại không muốn quay lại trường học, ngơ ngác bỏ chạy về nhà. Có lẽ là do biết người nhà sẽ cưng chiều mà bỏ qua việc này của cô, chắc chắn sẽ không vì trốn một buổi học hay vân vân mà cho đó là chuyện gì quan trọng mắng cô.
Bình luận