Chương 26: Hiểu lầm
"Cho nên, chàng cũng bởi vì việc hiểu lầm này mà hơn một tháng không để ý đến ta?" Nữ tử trầm giọng, rất buồn phiền tại sao mình không trừng cho trên người nam nhân xuất hiện một cái động, "Còn không xứng với ta? Có cái gì xứng đôi với không xứng chứ? Hai người chúng ta chàng tình ta nguyện! Hay là do chàng thấy Ôn Đường tài hoa hơn người, học phú ngũ xa thì xứng đôi với ta?"
".... Không phải...." Nam nhân cúi đầu, giọng nói kim nén thật nhỏ.
"Không phải mà một tháng liền không quan tâm đến ta." Nữ tử nhếch mi, mặt tràn đầy giận dỗi, không nghe theo không chịu buông tha, "Thời gian nhàm chán đi gõ cửa nhà người khác, kết quả nhìn phu lang nhà Vương tỷ tỷ bên cạnh đều nhiều hơn so với nhìn chàng!"
"Xin lỗi...." Giọng nam nhân lại thấp thêm chút nữa, như đứa trẻ, ngoan ngoãn ngồi ở đằng kia nghe dạy bảo.
..... Lê Phong mềm lòng. "Được rồi, nhớ kỹ về sau, ta là người quan trọng nhất, không được vì lí do khác, mà, không, quan tâm đến ta! Có nghe rõ chưa?" Dứt lời, kéo hắn qua bên mình cùng chui vào ổ chăn, thật là, đã bao lâu hắn không nằm thật tốt cùng với nàng chứ?
Nam nhân nghe lời bị kéo vào trong chăn, nhưng không quay sang ôm nàng giống như mọi lần, Lê Phong có chút ngạc nhiên, mở mắt, lền nhìn thấy khuôn mặt vô cùng đau buồn của nam nhân, rõ ràng đã bị làm cho sợ hãi, "Thư Nhi, làm sao vậy?"
"Xin lỗi!" Nam nhân cắn môi, ôm mạnh nàng vào trong lòng, "Ta không biết... Nàng... xin lỗi...."
"Không sao, không có việc gì...." nữ tử sững sờ, tuy rằng trong lòng nam nhân từ trước đến giờ đều rất ấm áp thoải mái.... Thế nhưng, bây giờ không phải lúc nghĩ đến những cái này...
"Xin lỗi... Ta lại có thể.... Xin lỗi, không bao giờ.... như vậy nữa.... Nàng đừng khó chịu...." Nam nhân vùi đầu vào sau gáy nàng, "Xin lỗi, nàng đừng tức giận, nàng đánh ta đi..."
"Không sao, thật sự không sao.... Không hề tức giận...." Nữ tử thấy nam nhân đau buồn, bản thân cũng cảm thấy khó chịu, "Đánh chàng làm cái gì? Có lúc nào ta đánh chàng.... Khụ.... Được rồi, lần trước...."
"Xin lỗi...."
"Ta biết rồi.... Không sao.... hử?"
"Xin lỗi..."
"......"
Phải nói rằng, người làm sai không phải chính là hắn sao? Vì sao hiện tại cái người không yên tâm đau lòng đỗ dành.... Cảm xúc biểu hiện giống như còn khó chịu hơn.... Là nàng....
Một tay Lê Phong ôm lấy vòng eo gầy gò, một tay vỗ về an ủi bờ lưng rộng rãi của nam nhân biểu thị đối việc này không biết làm sao....
Nam nhân này, thật ra chính là khắc tinh của nàng mà....
Thấy nam nhân dần dần bĩnh tĩnh trở lại, sức lực trên cánh tay của Lê Phong cũng dần dần tăng lên. Đúng vậy, hơn một tháng mỗi ngày mỗi đêm học tập, có lẽ một giấc ngủ đầy đủ cũng không có, chắc hắn cũng mệt muốn chết rồi. Lê Phong dùng đầu đi cọ cọ ngực của hắn, nghe thấy hô hấp kéo dài và tiếng tim đập vững vàng của hắn, trong lúc không để ý, ý thức của nàng cũng dần trở nên mơ màng.
Bình luận