Chương 20: Cắt tóc
"Ừm, tay nghề phu lang của Lưu tiểu thư thật không tồi!" Khách khí gắp một con tôm mà chủ nhân cố ý gắp cho, Lê Phong cười tít mắt tán thưởng. "Hừ! Không phải chỉ có vài phần xinh đẹp thôi hay sao! Huống chi lại bị bị hắn dùng vào mục đích không tốt!" Lưu Mặc Khanh lại tương đối tức giận, "Lê tiểu thư, nếu ngươi không ghét bỏ, ở trước mặt ngươi, ta sẽ thuận tiện giáo huấn tên lòng dạ rắn rết này thật nghiêm khắc, để tỏ lòng xin lỗi với ngươi!" Thật sự Lưu Mặc Khanh cảm thấy phu lang nhà mình đã làm mình mất mặt thật lớn, lại càng âm thầm thêm tức giận nam tử này sao có thể vô duyên vô cớ sinh ra tâm tư không nên có như vậy, nếu không phải vì có người ngoài ở đây, nàng nhất định phải hỏi thật kỹ điều này, dạy dỗ hắn một trận, cần phải để cho hắn trở về con dường đúng đắn!
Trong lòng Lưu Yên Nhiên cả kinh, phản ứng hơi hơi rụt người lại, hắn biết chỉ cần Lê phong vừa đi khỏi, thế nào hắn cũng không thoát được một trận đánh đập, trong lòng vô cùng sợ hãi, đồng thời cũng sinh ra oán hận. Kẻ tiện nhân Lê Thư kia chỉ sợ vĩnh viễn cũng không bị thê chủ trừng phạt nặng điều gì đi! Hừ! Chắc ngay cả roi Lê Phong cũng chưa bao giờ sử dụng nới hắn! Trong lòng lại cảm thấy chua sót. Chỉ hận không thể khiến cho thê chủ của mình hưu mình rồi để cho Lê Phong cưới hắn!
Lê Phong thấy Lưu Mặc Khanh tức giận, không muốn thừa nhận thật ra trong lòng đang cảm thấy vui sướng khi người gặp họa. Không biết Thư Nhi nhà nàng cực kì yếu ớt à? Nàng chắc chắn Thư Nhi nhà nàng kiểu gì cũng không thể trêu chọc đến Lưu Yên Nhiên như vậy, chắc chắn là do đối phương cố ý trêu chọc. Khiến cho Thư Nhi của nàng khóc đến nửa đêm, nàng tất nhiên không muốn buông tha cho hắn, mà mình lại không tiện giáo huấn hắn, lại càng không thể nhỏ nhen đi trêu ghẹo, chỉ còn cách để cho thê chủ của hắn dạy dỗ hắn thật tốt thôi. Nhưng nàng cuối cùng vẫn khinh thường làm thế, hoặc là quả nhiên nàng vẫn không thói quen làm người xấu, vì vậy trong lòng vẫn cảm thấy có chút không đành lòng, liền khuyên nhủ: "Lưu tiểu thư chú ý đừng tức giận quá làm hại thân thế mới tốt. Huống hồ nam tử trong nhà thân thế yếu đuối, những điều dạy bảo này, nên có chừng mực..." Nói xong cũng không quên gắp một miếng thịt lợn cho vào miệng.
"Lê tiểu thư rộng lượng như vậy, Lưu mỗ bội phục..." nói xong lại rót thêm rượu. Lưu Mặc Khanh chỉ biết Lê Thư vô cùng xấu xí, mặc dù có nghe nói rằng Lê Phong vô cùng sủng ái hắn, nhưng cũng chưa để ý truyện đó, nhưng Lưu Yên Nhiên lại không nghĩ như vậy. Nghe lời Lê Phong nói, liền biết những lời đó hơn phân nửa chẳng qua đó chỉ là những lời khách sáo mà thôi, nhưng trong lòng Lưu Yên Nhiên vẫn không nhịn được có chút ngọt ngào, đã vì hắn nói lời như vậy, có phải chứng minh rằng trong lòng Lê tiểu thư vẫn có một chút tình cảm tốt đối với hắn? Cũng phải, mỗi ngày mặt với tên nam nhân xấu xí kia, lại nhìn bộ dáng như vậy của hắn... Vì thế những chuyện mà hắn làm với Lê Thư có lẽ không là gì trong mắt Lê tiểu thư đúng không?
Trong lòng cảm thấy ngòn ngọt, Lê tiểu thư là người ôn nhu biết chăm sóc.... Người thê chủ chỉ biết đánh hắn không thể nào so được với nàng, mà cái tên nam nhân xấu xí không có nửa phần sắc đẹp nhà nàng lại càng không thể so được với hắn! Sớm muộn có một ngày nàng sẽ lấy hắn mà!
Bình luận