Chương 15: 1: Thành thân
Một tháng sau.
Trời còn tờ mờ sáng, một chỗ trong thôn đã bắt đầu lộ ra một chút náo nhiệt. Trên thức tế, bắt đầu từ tối hôm qua giờ, nữ chủ nhân ở trong nhà này cũng đã bắt đầu không thèm để ý ánh mắt hoặc khinh thường hoặc tiếc hận của người dân mà chỉ chú tâm vào việc mua đò về giăng đèn kết hoa.
Tiếu Ninh tựa vào cửa nhà Lê Phong. Tuy trời còn chưa sáng, nhưng tin tức lớn "Người có lòng tốt thu nhận và giúp đỡ kẻ đê tiện đã bị kẻ đê tiện đó quyến rũ muốn thành thân cùng với hắn" vẫn khiến cho nhiều người rảnh rỗi đã dậy từ rất sớm ngồi bàn tán, đương nhiên phần lớn đều là những lời nói nhục nhã khinh thường Lê Thư. Lúc đó trong lòng Tiếu Ninh không chịu khống chế mà cảm thấy một chút vui sướng, nhìn người trong viện mặc dù không nhiều lắm --- Lê Phong, Lê Thư, Lưu Quý, lão bản tiệm thuốc nơi Lê Phong đang làm việc và hàng xóm cạnh nhà đã đem Lê Thư và Lê Phong từ trên núi xuống - Vương Thành cùng với chính phu Trương thị và thị là Thôi thị, tất cả chỉ có bảy người thôi, nhưng vẫn có một bầu không khí vô cùng náo nhiệt, có một chút tự mỉa mai bản thân.
Cuối cùng, cho dù có như thế nào nàng cũng cũng không chịu để cho hắn thiệt thòi mà! Cho dù mọi người có bàn tán gây sức ép, cho dù không có chút tiền tích góp nào cũng vẫn đi vay Lưu Quý và lão bản của nàng, thì nàng cũng muốn thành thân với hắn, cũng muốn cho hắn một cái danh phận mà ở thời cổ đại này vô cùng coi trọng.
Day day thái dương, xoa xoa một chút ánh mắt mệt mỏi do thức trắng một đêm chưa ngủ, Tiếu Ninh do dự một lúc lâu, rốt cục vẫn quyết định vào giúp đỡ. Nàng có được hạnh phúc của mình, hắn nên vui vẻ không phải như vậy sao? Hắn tự nói với bản thân như vậy, nhưng khi nhìn đến khuôn mặt hạnh phúc của nam nhân kia, hắn vẫn cảm thấy vô cùng chướng mắt.
Lê Thư đương nhiên hạnh phúc, không thể kìm nén được. Hắn vốn nghĩ Lê Phong chỉ thú hắn làm tiểu thị, lại không ngờ... Hắn sẽ không bao giờ quên khuôn mặt ngạc nhiên của nữ tử, "Cái gì cơ! Ngươi nghĩ rằng ta còn có thể chấp nhận một nam nhân khác? Cái gì mà thị, ta chỉ có một mình ngươi, chỉ cần một mình ngươi, ngươi là chính phu của ta, chính phu duy nhất, hiểu không?" Như là chuyện đương nhiên. Sự khiếp sợ mà hắn chưa bao giờ trải qua, trước mắt hạnh phúc bỗng trở nên không đáng nhắc đến. Cho nên, Lê Phong nhìn khuôn mặt đang cười khúc khích của nam nhân, không biết làm sao.
Nữ tử nghịch ngợm đảo mắt, bỗng nhiên nổi lên tính trẻ con kéo cổ nam nhân, dùng một chút lực đu lên cổ nam nhân, nàng tin chắc rằng nam nhân có thể giữ được nàng, không để nàng mất sức. Xấu xa thổi một chút môi của nam nhân, như là đang nhắc nhở nụ hôn triền miên nồng nhiệt đêm qua, quả nhiên, khuôn mặt nam nhân liền đỏ bừng lên. Người nam nhân này, da mặt vĩnh viễn mỏng như vậy....
Lê Phong cười nhìn nam nhân bối rối dùng tay cẩn thận che chở cho nàng, bỗng nhiên có một cảm giác được che chở. Hài lòng cọ cọ ở trên cổ nam nhân, lại cắn nhẹ lên rái tai của hắn, lúc này mới lưu luyến nhảy xuống, trêu đùa: "Mau thu dọn lại lần nữa! Nếu không đêm nay không kịp chuẩn bị cho việc động phòng thì làm sao bây giờ? Hả?" Vừa nói vừa cười, ừm, lại đỏ hơn nữa. Trêu đùa nhéo nhéo mũi nam nhân, thấy đối phương vừa đỏ mặt vừa sắp xếp đồ vật. Lê Phong cười, xoay người muốn đi lấy đèn lồng từ chỗ của Vương Thành.
Bình luận