Chương 8: 8
Thanh Thử hóa đá ngay tức khắc.
Trình Mực Lăng quan sát vẻ mặt cô, mới vừa rồi anh có mấy phần lạnh lùng thì bây giờ đều biến mất tiêu.
Ngày đó cô đi vội vã, không báo với anh câu nào. Trong lòng Thanh Thử vẫn có phần hơi áy náy.
Trình Mực Lăng mặc tây trang màu đen. Trong đại sảnh rộng lớn anh lại chói mắt như thế. Thanh Thử trừng mắt nhìn anh giải thích, "Chú rể là bạn học của anh trai em, anh ấy không rảnh nên em đi thay."
Trình Mực Lăng thấy hôm nay cô mặc váy đầm, mặt mày anh nhu hòa đi mấy phần. Đây là lần đầu tiên anh thấy cô mặc váy, Thanh Thử luôn theo phong cách thoải mái thuận tiện.
Có thể thấy Thanh Thử yêu cầu không cao.
Tương lai —— sẽ dễ nuôi lắm đây.
"Thật là trùng hợp, anh cũng là bạn học của chú rể."
Thanh Thử đã nghĩ tới.
Chỉ chốc lát sau phù rể đã trở lại, nhìn thấy bên cạnh Thanh Thử có nhiều hơn một người, phù rể chào hỏi, không dấu vết quan sát anh, trong lòng thắc mắc hai người bọn họ có quan hệ như thế nào.
"Thanh Thử, nếu em thấy nhàm chán, có thể ngồi cùng bọn anh một chút."
Thanh Thử thầm nghĩ, cô tuyệt không nhàm chán."Anh cứ đi làm việc của mình đi, đừng để ý đến tôi."
Chiếc đầm cô đang mặc không có tay, phác họa vóc người gầy gò của cô, ánh mắt người phù rểluôn đặt trên người cô.
Trình Mực Lăng trầm ngâm chốc lát, cởi áo khoác của mình xuống, "Điều hòa không khí ở đây để nhiệt độ thấp quá." Anh tự nhiên đem áo khoác choàng lên vai cô.
Lúc chiếc áo chạm phải da thịt cô, Thanh Thử khẽ run lên.
Khóe mắt người phù rể giật một cái, đây là tình huống gì. "Anh có việc, xin phép đi trước nhé." Lúc đi còn quay đầu liếc mắt nhìn Trình Mực Lăng.
Chưa kịp gì thì đã bị chặn đứng, người phù rể không thoải mái bỏ đi.
Khóe miệng Trình Mực Lăng không khỏi cong cong lên."Vệ Nhiên cùng anh sang Mỹ du học, vốn dĩ là anh làm phù rể cơ ."
"Vậy làm sao anh không làm?" Thanh Thử tò mò.
Trình Mực Lăng trịnh trọng nói, "Cậu ta sợ đến lúc đó cô dâu không thèm nhìn cậu ta."
Thanh Thử bật cười, "Nếu anh làm phù rể thì em khẳng định không chỉ có cô dâu chăm chăm nhìn anh, có khi tất cả phụ nữ ở đây đều chăm chăm nhìn anh luôn ý chứ."
Trình Mực Lăng chợt cười, khóe miệng của anh vừa động, có người đi tới chỗ bọn họ.
"Mực Lăng ——" là một đôi vợ chồng trung niên.
"Bác trai, bác gái ——" Trình Mực Lăng lễ phép chào hỏi.
Vị phụ nhân quan sát Thanh Thử, thấy trên vai cô khoác áo vét màu đen.
Trình Mực Lăng thuận thế giới thiệu, "Học muội của cháu, Tiêu Thanh Thử."
Vẻ mặt phụ nhân cười cười, gật đầu một cái, "Người trẻ tuổi các cháu tán gẫu đi, có thời gian thì tới bên này chơi." Khẽ tặng thêm một câu, "Mang theo học muội nữa nhá."
Bạn thấy sao?