🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Chuyện người không biết – Dạ Mạn

Chuyện người không biết – Dạ Mạn


Chương 7: 7

Từng trận tiếng cười từ trong sân vang vọng ra.

Mọi người nhiệt tình bận rộn, không khí tràn ngập hương vị đồ nướng mê người.

Ánh sao rất sáng, gió hè hơi lạnh.

Thanh Thử ngồi ở một bên, an tĩnh giống như không tồn tại. Chu Mật bê một khay thức ăn chay tới, "Ơ sao cô không qua đấy."

Thanh Thử cầm một ít khoai tây chiên, nếm vài miếng, mùi vị cũng không tệ lắm.

Chu Mật hỏi mập mờ, "Cô lên lầu sao không gọi Trình tổng xuống?"

Thanh Thử giương mắt nhìn lầu ba một chút, "Không thấy anh ấy đâu." Có thể anh ấy đang ngủ ở nơi nào đó chăng.

Cô hơi nheo mắt, nhớ tới tình cảnh lúc nãy.

"Ở đâu cơ? Anh không thấy được, em đuổi nó giúp anh với."

Trong lòng cô nhảy dựng, vẻ thản nhiên của anh lại làm cho cô cảm thấy tầng tầng nguy hiểm đang tới gần mình.

"Sâu bay đi rồi."

Trình Mực Lăng bật cười, không khỏi lắc đầu.

Có lúc cô cảm thấy Trình Mực Lăng xuất hiện quá thần kỳ. Loại cảm giác đó cô khó mà nói ra được, giống như đã từng quen biết anh.

"Cô cười cái gì?" Chu Mật hỏi.

Thanh Thử quơ quơ miếng khoai tây trong tay, "Không có gì."

“Cô cười mà."

Thanh Thử im lặng. "Coi như tôi nghiêm túc làm vận động thôi."

Chu Mật im lặng lại im lặng, "Thanh Thử!" Đột nhiên anh ta nghiêm nghị hô tên cô, "Có phải cô có ý với Trình tổng không?"

Thanh Thử đang nhai khoai tây, lập tức cắn luôn vào đầu lưỡi, cô hít một hơi, cảm thấy trong miệng như rớt ra một miếng thịt.

"Sao đấy?"

"Cắn vào lưỡi." Thanh Thử bi thống.

Chu Mật cười khanh khách, "Nhất định là do cô nói láo nên mới thế"

Đúng lúc này, Trình Mực Lăng đi ra, anh đi sang phía bên kia trao đổi gì đó với mấy đồng nghiệp nam.

Thanh Thử cảm thấy khó chịu trong miệng, trong lúc nhất thời không có biện pháp, định nói với Chu Mật để mình về trước.

Chu Mật dĩ nhiên không đồng ý, "Sao cô lại thế, tôi bảo rồi, mai hãy về."

Thanh Thử nhíu nhíu mày, "Miệng tôi khó chịu."

"Để tôi tìm xem có cái gì giúp cô băng lại không."

"Không cần phiền phức vậy đâu."

Chu Mật thấy cô kiên trì, "Vậy cô nói với Trình tổng đi."

Thanh Thử nhíu mày, ánh mắt nhẹ nhàng hướng đến chỗ anh.

Trình Mực Lăng hình như cảm thấy ánh mắt cô, tầm mắt cũng dời sang, trùng hợp cùng nhìn nhau.

Thanh Thử mím môi, cùng Chu Mật nói, "Tôi đi thông báo một chút." Liền đi tới chỗ Trình Mực Lăng.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...