Chương 6: 6
Buổi tối về đến nhà là tám giờ đúng, điện thoại di động đổ chuông, là điện thoại của anh trai cô.
"Thanh Thử, lần trước em nói tờ tạp chí em làm gọi là 《 Đồ Trung 》có phải không?" Giọng nói Tiêu Thanh Dương mơ hồ có mấy phần gợn sóng.
"Đúng vậy. Anh gọi điện thoại vì chuyện này?"
"Ba mẹ không yên lòng về em, em tốt nghiệp rồi còn không trở về, lần trước anh tụ tập với đám bạn, có một bạn học nhắc tới một vị đồng học của cậu ấy ở thành phố C có mở một tòa soạn, nhắc tới cũng khéo, chính là tòa soạn em đang làm đấy."
Thanh Thử sửng sốt.
"Anh nghe bạn anh nói, vị đồng học ấy nhân phẩm không tệ, anh cũng yên tâm hơn." Một hồi lâu đầu kia không có tiếng động, "Thanh Thử, em có nghe anh nói không đấy?"
Thanh Thử nuốt nước miếng một cái, "Anh, bạn học của anh với ông chủ của em là đồng học thời nào vậy?"
"Bọn họ đều tốt nghiệp đại học Yale bên Mỹ, sao thế?"
"Không có gì, tiện thì hỏi chút thôi."
"Thanh Thử ——"
"Dạ?"
"Anh và ba mẹ đã thương lượng, chúng ta định sẽ trở về định cư trong nước."
"Anh ——"
"Ba mẹ cũng rất muốn về. Lần trước nghe em nói muốn đi Tây Tạng du lịch, chuẩn bị lúc nào thì lên đường?"
"Cuối tháng này."
“Ừhm, chú ý an toàn nhé."
Cúp điện thoại, Thanh Thử rơi vào trầm tư.
Sáng hôm sau, đồng hồ báo thức vừa kêu, cô đã tỉnh. Sau khi rửa mặt đơn giản, ăn một ít bánh bao, Thanh Thử đi xuống lầu.
Sớm hơn 20 phút so với thời gian hẹn.
Sáng sớm mọi thứ đều yên tĩnh, gió hơi lạnh, cảm giác rất thoải mái.
Thanh Thử chạy một vòng, trở về đường cũ thì ánh mắt chợt thấy người đứng phía trước. Cô thoáng sửng sốt rồi đi tới.
"Sư huynh, sớm vậy."
Trình Mực Lăng nhìn cô, "Anh cũng mới vừa ra ban công liền nhìn thấy em." Không biết có phải do sương sớm không, ánh mắt cô như che phủ một lớp sương dày.
Thanh Thử cười cười, con ngươi khôi phục sáng rỡ trước đây, "Sư huynh ăn sáng chưa?"
"Chưa." Trình Mực Lăng lên tiếng.
Thanh Thử sững sờ, thật ra thì cô chỉ hỏi cho có lệ một chút thôi."Trong túi em có bánh bao đấy."
"Vẫn còn sớm, đi ăn sáng với anh đi."
Hình như không thể cự tuyệt.
Đi thôi.
Không nghĩ tới Trình Mực Lăng mang cô tới một cửa hàng nhỏ, một cửa hàng rất không thu hút.
"Nơi này sao?" Thanh Thử nhìn chung quanh một chút, là một cửa hàng hoành thánh.
Trình Mực Lăng đi vào, bà chủ đang bận rộn nhìn thấy anh, "Mực Lăng tới ư , nhanh ngồi đi."
Bạn thấy sao?