Hôn lễ đối với đôi tân hôn mà nói, trừ hạnh phúc chính là mệt mỏi. Náo loạn hồi lâu, hai người trở lại tân phòng, Thanh Thử nhắm hai mắt tựa lưng trên sofa phòng khách không nhúc nhích, xương cốt cả người đều giống như bị đánh tan.
Trong phòng khách chỉ có một trùm đèn treo, ánh đèn ấm áp lòng người. Trình Mực Lăng bưng một ly nước từ phòng bếp đi ra, nhẹ nhàng ngồi xuống, "Uống một chút nước đi."
Thanh Thử vươn tay nhận lấy cái ly, chậm rãi uống nước, đại não hỗn độn, "Cám ơn ——"
Trình Mực Lăng nhếch nhếch khóe miệng, "Trình phu nhân, bây giờ còn khách khí với anh như vậy."
Thanh Thử đang cầm cái ly, đầu ngón tay cẩn thận vuốt ve miệng chén, ánh mắt từ từ trở nên có chút xa xăm.
“Đang suy nghĩ gì?” Trình Mực Lăng nắm tay cô dùng giọng nói nhu hòa hỏi.
Thanh Thử hất mặt, “Em đang nghĩ nếu như em không gặp được anh.”
“Không có nếu như!” Trình Mực Lăng cắt đứt lời cô, bình tĩnh nói.
“Hả?” Thanh Thử lên giọng, có chút không hiểu.
Trình Mực Lăng hôn cái trán của cô một cái, một tay ôm lấy eo cô, “Mới đầu chỉ là muốn gặp em một chút.”
“Bởi vì đồng tình?” Thanh Thử hỏi ngược lại.
Trình Mực Lăng gật đầu một cái, “Cuộc sống của em không phải là như vậy.” Cho nên, anh liền từng chút từng chút đến gần cô, hi vọng cô có thể mở lòng ra, nhưng không nghĩ mình lại sa vào trước.
Thanh Thử thở ra một hơi, “Khi em nhìn ảnh Nguyên Lê và Đào Nhiên chụp thì em đã nghĩ rất nhiều. thật ra thì Nguyên Lê chỉ không muốn tổn thương em, cho nên mới không nói cho em biết tâm ý của mình.”
Trình Mực Lăng vuốt ve gương mặt cô, cái mũi dán vào cái mũi của cô, hơi thở di động, “Cậu ta cũng yêu em, nhưng là một loại yêu khác.”
Thanh Thử mỉm cười, Trình Mực Lăng hôn hít rối rít.
Thanh Thử khẽ nắm chặt tay, lông mi nhanh chóng chớp chớp, Trình Mực Lăng không còn vẻ lịch sự nho nhã thường ngày nữa.
“Mực Lăng”
“Ừ” Anh trầm thấp đáp lại, “Chuyên tâm chút.”
Thanh Thử quẫn bách, không biết nên đặt tay chân ở đâu, tay cô vừa chạm đến da thịt anh liền cảm thấy mảnh nhiệt độ nóng bỏng.
“Mực Lăng, cảm ơn anh.” Âm thanh rất nhẹ, “Em yêu anh.”
Người nào đó động tác sững sờ, Thanh Thử lúng túng không biết làm sao, lúc này anh dừng lại, ngưng mắt nhìn cô, sâu không thấy đáy, tản ra tình yêu nồng đậm.
Thanh Thử vươn tay lên che mắt anh, khóe miệng Trình Mực Lăng từng chút từng chút vẽ lên một đường cong, khóe miệng dán bên tai của cô, “Anh cũng yêu em, từ lúc bắt đầu cho đến mãi mãi.”
Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.
Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.
Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.
Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.
Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.
Bạn thấy sao?