🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Chuyện người không biết – Dạ Mạn

Chuyện người không biết – Dạ Mạn


Chương 43: 43

Lúc trở về từ quán cà phê, Thanh Thử tiện đường tạt vào siêu thị một chuyến. Chủ nhật, người đi siêu thị cũng nhiều. Cô đẩy xe tới khu rau dưa chọn một chút thức ăn, rồi tới khu thủy sản.

Bên cạnh là một đôi tình lữ đang chọn cá, người con trai nói khẽ, "Em phải ăn nhiều cá một chút, sẽ giúp thông minh hơn."

Cô gái kéo cổ tay anh, cười khẽ, một hồi lâu mới phản ứng kịp, "Anh bảo em đần? Anh mới nên ăn nhiều cá đấy!"

Thanh Thử buồn cười, cũng mua một con cá. Bây giờ người hai nhà lúc nào cũng nhìn chằm chằm cô muốn cô ăn thịt cá, tự nhiên cô cũng không dám tùy hứng giống như trước.

"Cô gái, con cá này là cá bắt đấy, giàu dinh dưỡng lại rất tươi."

Thanh Thử cười cười, mua nó.

Sau khi về tới nhà, cô bắt đầu nấu cơm, chờ thức ăn đều đã nấu xong xuôi, cô nhìn đồng hồ, đã hơn sáu giờ, Trình Mực Lăng vẫn chưa về.

Cô mở máy vi tính, bắt đầu viết bản thảo. Chu Mật bảo cô viết lại chuyện của cô và Trình Mực Lăng, Thanh Thử vẫn trốn tránh anh ta.

Kết quả cô viết tới lúc tám giờ, Trình Mực Lăng mới trở về.

Trình Mực Lăng vừa vào cửa, nhìn lướt qua bàn ăn, rồi nhìn người đang ngồi trên ghế salon, anh sải bước đi tới, "Sao mà vẫn chưa ăn tối? Không phải đã nói với em, tối nay anh không ăn cơm ở nhà à?"

Ánh mắt Thanh Thử dời khỏi màn hình, chợt nhớ ra, buổi sáng anh đã nói qua."Em quên ——"

Gặp Đào Nhiên, trong lòng cô suy nghĩ quá nhiều, nhất thời quên vụ này rồi. Thanh Thử để máy vi tính xuống, đứng dậy duỗi cái lưng mệt mỏi, "Không thấy đói chút nào."

Trình Mực Lăng kéo cô ngồi xuống, xới cho cô nửa chén cơm nhỏ, chính anh cũng lấy một ít canh cá.

Thanh Thử mỉm cười, "Tự em sẽ ăn, anh đi tắm đi."

"Đặc biệt nấu canh vì anh, sao anh có thể cô phụ đây." Anh cười nói.

Ăn cơm tối xong, mỗi người mình chiếm cứ một góc ghế sa lon cho mình, một viết bản thảo, một xem văn kiện.

Phòng khách an tĩnh lại ấm áp.

Thanh Thử gõ xong một câu cuối cùng, cả bản bản thảo coi như là đã viết xong. Cô ngồi ở đó, không nhúc nhích.

Trình Mực Lăng ngẩng đầu lên, "Viết xong rồi."

Thanh Thử ừ một tiếng, trầm ngâm trong một chớp mắt, "Hôm nay em đã đi gặp Đào Nhiên."

Trình Mực Lăng nhìn cô, không chút nóng nảy.

Thanh Thử hơi mím môi, ánh mắt vẫn thanh tỉnh như cũ, "Có phải là anh trai em cũng biết đúng không?"

Trình Mực Lăng gật đầu một cái.

Thanh Thử thở ra một hơi, "Em biết ngay mà." Cô giật giật khóe miệng, "Nếu như không gặp Đào Nhiên, em sẽ vĩnh viễn không biết."

Trình Mực Lăng nghiêng người nắm lấy bờ vai cô, "Không nói cho em là vì không không muốn em suy nghĩ lung tung."

Thanh Thử giật mình im lặng, "Em biết, em đều hiểu cả. Em quen biết Nguyên Lê nhiều năm như vậy, anh ấy thích người khác, em nghĩ nếu như em biết sớm hơn một chút, có lẽ ——" cô không nói tiếp.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...